Aller au contenu

DedeHeo

Toutes mes réponses sur les forums

15 sujets de 706 à 720 (sur un total de 7,587)
  • Auteur
    Messages
  • en réponse à : Histoires drôles de devins #99722

    Je lisais une histoire drôle sur la fin du monde (tận thế – c’est pour demain selon toutes sortes de devins)
    Je lisais donc sur VNexpress : la fin du monde au Vietnam et…
    le serveur, le site est tombé en panne…en 10 ans, ce n’est jamais arrivé !!!

    http://vnexpress.net/
    « Không tìm thấy đường dẫn này

    Bạn có thể truy cập vào trang chủ hoặc sử dụng ô dưới đây để tìm kiếm. »
    La fin du monde – c’est pour demain – aurait-elle commencée au Vietnam ?

    en réponse à : Aidez nous a mettre a l’abris les enfants de Hué au Vietnam #154234

    @thuong19 153189 wrote:

    Les ONG promettent 153 M d’USD au Vietnam en 2013 Quelque 72 organisations non gouvernementales (ONG) étrangères se sont engagées à débloquer plus de 153 millions de dollars en 2013 pour les programmes et projets de réduction de la pauvreté du Vietnam.

    Un engagement donné lors d’une cérémonie de reconnaissance des contributions des ONG aux activités de solidarité, d’amitié, de réduction de la pauvreté et de développement durable au Vietnam en 2012, tenue dimanche soir à Hanoi par l’Union des organisations d’amitié du Vietnam. Un événement annuel organisé pour la 3e fois.

    Dans son discours, le président de l’Union des organisations d’amitié du Vietnam Vu Xuan Hong a souligné que les ONG étrangères – par le biais de leurs activités au Vietnam – avaient contribué à renforcer la compréhension et l’élargissement des relations d’amitié des habitants et des partenaires du monde entier à l’égard du Vietnam. A cette occasion, 52 ONG étrangères ont reçu un certificat pour leurs contributions au développement du Vietnam.

    En un peu plus de 20 ans (1991-2012), le Vietnam a établi des relations avec 900 ONG étrangères. Ces dernières ont accordé plus de 3 milliards de dollars d’aides au Vietnam, montant qui se chiffre à 300 millions de dollars par an depuis quelques années.

    Les ONG étrangères mènent leurs activités dans l’ensemble des 63 villes et provinces du pays. Activités qui concernent aussi bien les domaines économiques et sociaux (aide au développement économique, à la santé, à l’éducation, règlement des questions sociales, notamment des conséquences de la guerre), que l’adaptation au changement climatique et les secours suite aux catastrophes naturelles. – AVI

    C’est amusant, ces infos :
    « 72 organisations non gouvernementales (ONG) étrangères se sont engagées à débloquer plus de 153 millions de dollars en 2013 pour les programmes… »
    « 52 ONG étrangères ont reçu un certificat pour leurs contributions au développement du Vietnam. « 
    « 
    débloquer plus de 153 millions de dollars en 2013 pour les programmes (….) à 300 millions de dollars par an depuis quelques années.  » ??? Pas trop le sens des chiffres…

    en réponse à : Aidez nous a mettre a l’abris les enfants de Hué au Vietnam #154233

    Nous, on a madame Kwakwa et les conférence de donateurs. Elle, elle compte en milliards, pas en millions !

    Une bonne ONG consacre 50% des dons à sa cause et 50% aux frais de fonctionnement.
    Une ONG médiocre consacre 80% des dons à ses frais de fonctionnement.
    Une ONG « en difficulté » ou en démarrage est 100% frais de fonctionnement, 0% pour la cause.

    Pourquoi ? Pas de visa sur le passeport français ??? Est-ce possible ?
    Cette nouvelle carte de résidence, remplace le visa ?

    Donc bien sûr, il faut le passeport + le document qui fait office de carte de séjour ou de visa

    en réponse à : 188 histoires droles avec notre touriste spatiale #99721

    En ces temps de fin du monde (ngày tận thế), il est intéressant de questionner le cosmonaute en retraite Phạm Tuân sur les extra-terrestres (người ngoài hành tinh) et le calendrier Maya…
    Peut-être aurait-il croiser une soucoupe volante ? (đĩa bay)

    Chủ nhật, 11/3/2012, 06:11 GMT+7

    Phạm Tuân ‘còn muốn bay’

    Cựu phi công ba lần được phong tặng anh hùng đang ngày ngày trồng lan và chơi bóng bàn, thư thả đời hưu trí. Nhưng nói đến chuyện vũ trụ, mắt ông ánh lên, nói: « Nếu giờ cho bay, tôi vẫn bay ».

    Ông là Phạm Tuân – người đầu tiên của Việt Nam và cả châu Á bay lên vũ trụ năm 1980, trong chương trình Intercosmos (Nghiên cứu vũ trụ vào mục đích hòa bình) của Liên Xô. Phạm Tuân được trao tặng danh hiệu Anh hùng Liên Xô, Anh hùng lực lượng vũ trang và Anh hùng lao động Việt Nam.

    Thứ hai tới, ông sẽ tham dự một buổi nói chuyện về chủ đề chinh phục không gian với sinh viên Đại học Quốc gia Hà Nội, cùng với nhà du hành người Bỉ Frank De Winne. Tham dự sự kiện này còn có Thái tử và Công nương của Vương quốc Bỉ, nhân chuyến thăm của hai vị và phái đoàn kinh tế đến Việt Nam.

    Ông có cuộc trò chuyện với phóng viên VnExpress tại nhà riêng, nơi có những giò lan bên mái tường và một bàn bóng bàn giữa sân.

    Pham_Tuan3.jpg
    Anh hùng Phạm Tuân luôn vui vẻ giữa đời thường. Ảnh: Hương Thu.

    – Sau khi nghỉ hưu, cuộc sống của ông như thế nào?

    – Đã gọi là nghỉ hưu thì phải nghỉ chứ. 61 tuổi tôi nghỉ, tuy chưa phục vụ cho đất nước nhiều, nhưng cũng không ít. Hiện tôi sống với tư cách là một công dân, một đảng viên.

    Trước khi nghỉ tôi cũng nói với đơn vị tôi làm việc rằng, nếu cần đóng góp thì đừng hỏi tôi. Tôi đã nghỉ, thì làm gì có nhiều thông tin. Với lại, giới trẻ giờ năng động và tài giỏi hơn thế hệ chúng tôi nhiều.

    Nói vậy không phải vì tôi sợ hay phó mặc bất cứ điều gì. Nhà nước cần, tôi vẫn sẵn sàng làm nếu điều đó có ích cho xã hội.

    Thời gian này, tôi chỉ lo công việc gia đình, quan trọng với tôi nhất lúc này là thể thao giữ sức khỏe, vui thú với bạn bè và trồng cây; thi thoảng đi tham quan du lịch các nơi. Tôi thấy mình thanh thản và luôn vui tươi.

    – Trong chuyến bay vào vũ trụ cách đây hơn 30 năm, ông đã được tuyển chọn như thế nào?

    – Mọi người cứ nghĩ phi công như tôi phải có sức khỏe tốt mới được vào vũ trụ. Thực tế không phải vậy. Năm 17 tuổi, tôi từng tuyển không trúng vì bị loạn nhịp tim và đau mắt hột, các bác sĩ Việt Nam gạt tôi khỏi danh sách. Sau đó, tôi chuyển sang học thợ máy (sửa máy bay) một thời gian. Lúc đó người Nga lại có đợt tuyển phi công. May mắn tôi được chọn.

    Trong quá trình học tập, tôi đã rèn luyện thể lực, sức khỏe và được làm phi công. Tôi không những đã lái được máy bay chiến đấu mà còn được bay vào vũ trụ. Tôi nhận ra rằng, có rèn luyện, có sức khỏe, có trí thức là có tất cả.

    – Cuộc sống trên vũ trụ như thế nào?

    – Tôi sống trên vũ trụ 8 ngày, từ 23/7 đến 31/7/1980. Lúc đó tôi 32 tuổi. Đó là cuộc sống hoàn toàn mới. Nó làm đảo lộn các điều kiện sống, con người mất hết trọng lượng, máu không chảy xuống chân mà dồn lên não. Vì thế, tôi chịu thử thách rất lớn về mặt sức khỏe. Tiếp đó là ảnh hưởng về thần kinh. Tôi chưa từng trải qua cảm giác tốc độ quay nghiêng trên vũ trụ lớn đến vậy. Ở trái đất cùng lắm là bay 1.000 km/h, nhưng trên vũ trụ tốc độ lên tới 300.000 km/h.

    Việc chịu lực đè cơ bắp không ý nghĩa, mà chủ yếu thần kinh, rồi cả tâm lý nữa. Tôi có cảm giác mình thật nhỏ bé. Ở trái đất tôi có bạn bè xung quanh, còn khi lên vũ trụ thấy mênh mông và mông lung lắm. Đôi lúc có cảm giác muốn về trái đất, thấy bất lực với những thứ xung quanh mình nếu nó xảy ra. Tôi giật mình khi biết, nhiệt độ áp thấp đang ở rất cao và tự nhiên tụt xuống bằng 0 ở bất cứ khi nào. Có nghĩa là trong một phần giây, con người có thể chết rồi.

    Ngày đầu tiên, tôi bị rối loạn hệ thống tiền đình, người nôn nao, khó chịu. Trong khi yêu cầu làm việc không ai thay thế được. Tôi tự nhủ cần cố gắng và cuối cùng tôi đã hoàn thành nhiệm vụ trở về trái đất. Sau khi trở lại trái đất, tôi mất vài tuần để thích ứng.

    – Nguy hiểm như vậy, nếu có chuyến bay khác vào vũ trụ ông có bay tiếp không?

    – Tất nhiên là có rồi. Nếu giờ cho bay, tôi vẫn bay.

    Nhớ lại hồi đó, tôi thấy mình may mắn, vì sau chuyến du hành vũ trụ, Liên Xô tan rã, các chương trình khoa học giữa Việt Xô cũng lỏng lẻo hơn. Tôi tiếp tục học ở Học Viện chỉ huy không quân và về nước làm việc tại Không quân.

    Tôi tin rằng, trong tương lai sẽ có người Việt Nam tham gia vào chuyến bay vũ trụ để nghiên cứu khoa học. Việt Nam hiện đang xây dựng Trung tâm vũ trụ quốc gia, đã phóng thành công một số vệ tinh, đó là manh nha đầu tiên để chúng ta tiếp cận dần với nền vũ trụ. Việt Nam sẽ lại có người bay vào vũ trụ. Đó là điều tất yếu thôi. Bay vào vũ trụ không khó.

    Chuyến bay của tôi bên cạnh ý nghĩa khoa học còn có ý nghĩa chính trị là chủ yếu. Lúc đó Việt – Xô có mối thân tình. Việt Nam nổi tiếng qua cuộc chiến đấu với Mỹ. Còn Liên Xô muốn kéo các nước Xã hội chủ nghĩa vào để tạo thành khối liên kết tốt hơn.

    Phamtuan1.jpg
    Anh hùng Phạm Tuân và Anh hùng Gorbatko. Ảnh do Phạm Tuân cung cấp.

    – Khi đó, ông lên vũ trụ thực hiện nhiệm vụ gì?

    Thời đó, nghiên cứu trong vũ trụ là làm thí nghiệm ở trái đất mang lên. Còn bây giờ người ta bay rất nhiều ngày trong vũ trụ để nghiên cứu cái mới.

    Lấy ví dụ thế này, ở tầng cao của khí quyển, có rất nhiều nắng, có thể lên đến 80 độ C. Các nhà khoa học tin rằng, những cái kính to có thể thu năng lượng mặt trời và chuyển về trái đất thì thật tuyệt vời.

    Nhất là tình trạng không trọng lượng, ở dưới đất ko thể tạo ra được, nó giúp ích cho ngành luyện kim. Ví dụ như muốn tạo hợp chất nung chảy, các phân tử chảy ra thường trọng lượng riêng khác nhau, nên nếu ở trái đất trọng lượng riêng của phân tử nào nặng hơn sẽ ở dưới, còn nhẹ hơn ở trên. Còn trên vũ trụ, khi phân tích hợp kim ra đơn kim, vì trọng lượng không còn sức hút của trái đất nên nó cân bằng, không mất công giảm nhiệt độ xuống.

    Bên cạnh đó, ở vũ trụ có thể quan sát hành tinh khác nhau. Ở trái đất quan sát được là nhờ kính viễn vọng, nhưng phải loại tốt mới thấy hoặc vào trời mây mù không thể nhìn thấy bầu khí quyển.

    – Ông có cảm thấy tự ái khi một số người nói rằng nhà du hành Gorbatko bay vào vũ trụ “dắt theo’’ ông Phạm Tuân của Việt Nam?

    – Tất nhiên là không. Nếu tôi không bay thì có người khác thay thế. Bởi con tàu đòi hỏi phải có 2 người điều khiển. Gorbatko là người lái chính điều khiển con tàu. Tôi là người lái phụ, phụ trách các thông số kỹ thuật, bảng điều khiển. Tôi phải làm tròn trách nhiệm của mình trên con tàu.

    Như tôi nói ở trên, Nga muốn đưa chúng ta vào là để hòa hợp trong chương trình Intercosmos, để thể hiện vai trò của các nước Xã hội chủ nghĩa lúc bấy giờ, không chỉ ở dưới đất mà còn ở cả trên không.

    Cuộc đời cho tôi những cái duyên may mắn hết sức tình cờ. Tôi tham gia trận « Điện Biên Phủ trên không » cũng là tình cờ. Việt Nam có một mình tôi bay vào vũ trụ cũng là tình cờ.

    – Theo ông để bay lên vũ trụ, con người cần có yếu tố nào?

    – Đầu tiên là sức khỏe để chịu đựng được sự thay đổi môi trường sống. Tiếp đó là trí thức để biết cơ chế hoạt động của tàu bay, và cả ý chí, bản lĩnh nữa. Trước đây, để bay lên bầu trời, đã là phi công rồi, tôi vẫn phải rèn luyện thêm 2 năm nữa.
    Người Nga nhận xét về tôi rằng, khi gặp điều kiện khó khăn là tôi thích ứng ngay. Lúc chuẩn bị bay vào vũ trụ, tôi gần như có tâm lý rất bình thường.

    – Ông đánh giá thế nào về triển vọng Việt Nam có thể tự chinh phục vũ trụ trong tương lai?

    – Tôi nghĩ là khó lắm. Việt Nam chúng ta tụt hậu bao nhiêu năm rồi. Đến lúc chúng ta chinh phục được thì nền vũ trụ nước khác vượt xa rồi. Tại sao mình không đi theo hướng khác, theo kiểu nên tận dụng cái họ có và sử dụng nó. Mục tiêu cuối cùng xây dựng đất nước giải phóng con người, chứ không phải làm chủ khoa học vũ trụ. Cái gì thịnh vượng cho đất nước thì ta làm.

    Việt Nam đâu cần khổ công cái mà họ làm rồi, nên khai thác cái họ có. Tôi lấy ví dụ như, công nghệ và sản phẩm là của nước ngoài, họ phóng lên, ta bỏ tiền ra mua nó, khai thác nó. Ta lắp các hệ thống thu phát tín hiệu, khai thác vào mục đích của ta. Việt Nam phải hợp tác với các chuyên gia nước ngoài để làm chủ công nghệ, chứ để tự chế tạo thì ta chắc là không thể làm được.

    Tôi biết, giới trẻ Việt Nam rất đam mê vũ trụ. Nhưng ở nước ta, bầu trời, vì sao là cái gì đó còn quá xa xôi vì thế ngành thiên văn nước ta chưa phát triển.

    – Ông có tin là có người ngoài hành tinh?

    – Không. Lúc mới bay về, có nhiều người hỏi có gặp đĩa bay hay hành tinh nào không. Tôi nói là không. Chuyện ngày tận thế, tôi cũng không tin. Nếu có ngày tận thế chẳng nhẽ các nhà khoa học lại chưa có động thái gì để ngăn chặn nó.

    Anh hùng Phạm Tuân sinh ngày 14/2/1947 tại xã Quốc Tuấn, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình.

    Năm 1965, tốt nghiệp Trường phi công quân sự ở Liên Xô.

    Đêm 27/12/1972, ông bắn rơi một máy bay B52 của Mỹ, trở thành người đầu tiên bắn hạ được loại máy bay này từ trên không và trở về an toàn.

    Năm 1973, được phong danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân.

    Cùng với nhà du hành vũ trụ Xô viết Viktor Vassilyevich Gorbatko được phóng vào không gian từ sân bay vũ trụ Baikonur trên tàu Soyuz 37 ngày 23/7/1980, và trở về trái đất ngày 31/7/1980.

    Anh hùng Lao động Việt Nam năm 1980. Cùng năm đó, ông cũng vinh dự trở thành một trong những người nước ngoài đầu tiên được trao tặng danh hiệu Anh hùng Liên Xô và Huân chương Lenin.

    Năm 1989 là Phó Tư lệnh Chính trị Quân chủng Không quân. Từ 1999, được phong hàm Trung tướng, giữ chức Tổng cục trưởng Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng trực thuộc Bộ Quốc phòng (từ 2000), và là Đại biểu Quốc hội Việt Nam. Nghỉ hưu từ cuối năm 2007.

    Hương Thu

    en réponse à : Phan Bội Châu #154225

    Voila, j’ai longtemps habitée au 22 Phan Boi Chau
    Voici ce qu’on voit du toit de chez moi
    Derrière, le 18, c’est le célèbre restaurent Quan AN Ngon
    Devant, en bas, c’est l’ex hotel Saigon-Tourism
    ils ont vendu à

    Khách sạn Đường Sắt Hà Nội (Railway Hotel)
    80 Lý Thường Kiệt, Quận Hoàn Kiếm, Hà Nội

    En fait, chez moi, rue Phan Bội Châu, c’est une rue calme mais très centrale, d’ailleurs, en arrière plans, vous pouvez admirer la gare centrale de Hanoi
    phanboichau88.jpg

    Qui veut habiter dans une maison rue Lý Thường Kiệt, à droite, où c’est écrit CLINIQUE sur le mur ?
    Les infirmières, elles sont mimi !

    en réponse à : L300 mon aututcar est une legennge #154223

    Noi Bai transfert
    Par Dédée – Kumho – Viet Thanh – BusLines sang-tao-khong-gioi-han.jpg

    en réponse à : L300 mon aututcar est une legennge #154222

    @frenchbaza 153235 wrote:

    bravo ! j’adore !

    Enfin quelqu’un qui même !
    J’ai les meilleurs chauffeurs et les meilleurs mecanichiens.
    J’ai ratée Pékin Express, car j’étaie à Cua Ong

    Ooouh je suis jalouse
    Il est tro mimi ce MC français
    Campha – Cua ong 4h30
    Halong côte3 (marcher) 4H55
    HonGai (Halong city – cot dong ho) 5h
    Hanoi 7h45
    J’ai été rachetée par Kumho – Viet Thanh – BusLines
    công ty vận tải tốc hành kumho việt thanh
    headerimg.jpg
    hihi, ils ne tassent plus les Passagers comme moi autrefois…
    Mon reve : He A! cot3 marché, c’est l’une de mes escales

    Tele> Pékin express 4 : Etape 1 Baie d’Along – Hoi An (Viêt Nam)
    Pékin express 4 : Etape 1 Baie d’Along – Hoi An (Viêt Nam) (étape éliminatoire)

    A bord de la jonque Pékin Express, les 10 couples de concurrents découvrent la magnifique baie d’Along, un site extraordinaire composé de presque 2000 îles karstiques. Stéphane Rotenberg, le directeur de course présente le parcours de cette première étape qui va voir les équipes s’affronter dans les grottes de Phong Nha et tenter de rejoindre le plus rapidement possible la petite ville de Hoi An.

    c pas juste ! moi qui revais de participée à une émission de Télé réalitée
    Autrefois, je tasse mes Passagers jusqu’au plafond _ C’est 18 places passager sans compter mon chauffeur et moi qui suie debout – mes passagers vietnamiens sont compressibles.

    en réponse à : présentation #154221

    hihi tres drôle votres histoire ! bienvenue

    en réponse à : Phan Bội Châu #154220

    non par ce que frere singe, dans le genre radin , classe ecco ; c un cas grave !

    en réponse à : Phan Bội Châu #154219

    @frère Singe 153224 wrote:

    Moi je suis pour un impôt humanitaire, comme ça la question de la générosité serait réglée. :D
    L’altruisme ça ne tombe pas du ciel, c’est une question d’éducation.

    Bon je dis ça mais c’est pas pour débattre, je sors…

    a propos, tu me doi un café,tu te rapel avoir perdu un pari rue pbc ?
    hihi, jai deja travailée au 22 Phan Boi Chau, Quoi? c une adresse de flic interpol ?

    en réponse à : le petit kamasutra des Vietnamiens #99720

    c q c peigne cul de forum vietnam:
    mon petit kamasutra, y a 36 POSITIONs

    en réponse à : Aidez nous a mettre a l’abris les enfants de Hué au Vietnam #154218

    @ 153137 wrote:

    Bonjour Sonia,

    Bravo pour votre association et ne perdez pas votre temps à répondre
    [h=1]La critique est aisée et l’art est difficile. Philippe Destouches [/h]

    madame lamtaya,
    aidez moi a sauvez mon sex shop qui coule

    http://www.forumvietnam.fr/forum-vietnam/la-culture-le-sport-au-vietnam-t-ng-quan-v-n-hoa-th-thao/5225-le-petit-kamasutra-des-vietnamiens-2.html
    [IMG]http://www.forumvietnam.fr/forum-vietnam/la-culture-le-sport-au-vietnam-t-ng-quan-v-n-hoa-th-thao/5225-le-petit-kamasutra-des-vietnamiens-2.html[/IMG]

    en réponse à : L300 mon aututcar est une legennge #154215

    c’est ma direction qui n’est pas assistée ( c moi qui achète les pièces détachées hihi) : DDH roule avec un autocar Nissan L300 à moteur et direction de Toyota Hiace
    Toyota_Hiace_Long-van_Super-GL_001.jpg
    Et en plus, les mauvaises langues disent sur moi que je tasses mes passagers jusqu’au plafond

    en réponse à : 188 histoires droles avec notre touriste spatiale #99719

    Thứ tư, 19/12/2012, 15:44 GMT+7

    Anh hùng Phạm Tuân và giây phút hạ gục ‘pháo đài bay’
    « 21h tôi được lệnh xuất kích, bay lên thì gặp F4 trên đầu nhưng không được bắn, phải vòng qua. Một lúc sau phát hiện B52, tôi bám theo, khi cách 4 km thì phóng hai quả tên lửa », anh hùng Phạm Tuân kể lại lúc bắn rơi B52.

    phamtuan2.jpg
    Trung tướng Phạm Tuân là phi công đầu tiên bắn rơi B52 trong trận Điện Biên Phủ trên không.

    Dáng nhanh nhẹn, giọng nói hào sảng, anh hùng Phạm Tuân (65 tuổi) kể, khoảng 17h ngày 27/12/1972, ông được lệnh bay đến sân bay Yên Bái. 9 ngày kể từ khi Mỹ ném bom bắn phá Hà Nội, không quân chưa hạ được chiếc B52 nào trong khi lực lượng phòng không bắn rơi vài chiếc khiến đội phi công bay đêm cảm thấy rất căng thẳng.

    « Mỗi lần tôi xuất kích, tất cả mọi người đều động viên. Anh em bay ngày nói ‘mày bắn rơi B52 tao cõng mày đi học’, rồi chỉ huy, thợ máy, dẫn đường… dặn cố bắn một chiếc nhé », trung tướng Phạm Tuân nhớ lại.

    Ông cho biết, thực tế không quân bay lên phá đội hình địch, làm tản nhiễu để lực lượng phòng không dưới đất đánh tốt hơn. Nhưng không quân chưa đánh được B52 thì vẫn là cái nợ.

    Khoảng 21h, ông được lệnh xuất kích từ sân bay Yên Bái. Khi cất cánh lên gặp rất nhiều máy bay F4, nhưng lệnh là « Cơ động. Vượt qua ». Vừa tránh xong tốp đầu ông lại gặp tiếp F4, song lệnh ở dưới vẫn là tránh nó mà đi. Sau đó Sở chỉ huy thông báo B52 cách 200 km, 150 km rồi 100 km.

    MIG 21 cứ một phút bay được 40-50 km nên chỉ vài phút Phạm Tuân tiếp cận mục tiêu. Đến độ cao khoảng 6 km ông xin phép ném thùng dầu phụ và bay lên cao. Đang vòng thì phát hiện tốp B52, ông thông báo cho mặt đất thì nhận được phản hồi từ Sở chỉ huy: « Phía trước 10 cây ».

    bao_vat_quoc_gia_(4).jpg
    MIG21 do phi công Phạm Tuân lái vừa được công nhận là bảo vật quốc gia. Ảnh: Bá Đô.

    « Lúc bám theo mục tiêu, tôi rất căng thẳng vì sợ B52 tắt đèn chạy mất. B52 có vận tốc 900 km/h, chậm một phút thì nó đã bay được 15 km, mình sẽ không đuổi được », ông Tuân kể. Trước đó, một số phi công khi đuổi theo B52, mồ hơi rơi xuống, lấy tay quệt, đến lúc mở mắt ra thì mục tiêu cũng mất luôn.

    Số hiệu của phi công Phạm Tuân lúc đó là 361, ba sở chỉ huy chính ở Hà Nội, Thọ Xuân, Mộc Châu và một đài phụ trợ ở Yên Phong thay nhau nhắc nhở « 361, mục tiêu ở đằng trước mấy cây ». Ông Trần Hanh (Phó tư lệnh Binh chủng Không quân) phải nhắc các sở chỉ huy dừng liên lạc để Sở chỉ huy Quân chủng dẫn đường. Lúc đó Phạm Tuân cách máy bay địch khoảng 8-9 km.

    Lần đầu tiên phi công tiếp cận B52 trong điều kiện như vậy nên sở chỉ huy nhắc nhở liên tục: bật tên lửa ở vị trí hai quả, mở nút phóng tên lửa quan sát… Phạm Tuân phải trấn an: « Các anh cứ yên trí, tôi nhất quyết bắn rơi máy bay B52 ».

    « Ở dưới hô ‘4 cây’, anh Hanh lệnh ‘361 bắn, thoát ly bên trái’. Tôi thấy nó còn ở xa, đèn chưa rõ lắm nên bảo chờ tý. Khẩu lệnh thứ hai, anh Hanh hạ lệnh ‘Bắn, thoát ly ngay bên trái’. Tôi lại bảo chờ tý. Đến khẩu lệnh thứ ba ‘Bắn. Thoát ly ngay’, tôi mới kéo máy bay lên, chỉnh điểm ngắm, thấy tín hiệu tên lửa tốt, tôi phóng hai quả », ông Tuân kể.

    Quả tên lửa thứ nhất bay vút đi, quả thứ hai theo sau tạo thành một đường sáng rực. Phi công Phạm Tuân kéo máy bay lên và lật ngửa thì nhìn thấy chiếc B52 nổ. « 80% là may mắn. May mắn ở đây là hợp thời cơ, nghĩa là thời cơ có và ta chớp được », ông Tuân nói.

    pham-tuan.jpg
    Anh hùng Phạm Tuân nhận định, B52 không ghê gớm như Mỹ tuyên truyền, nếu bay ngày thì chúng ta dễ dàng tiêu diệt. Ảnh: Hoàng Thùy.

    Ông cho rằng, bản lĩnh của một con người gồm hai yếu tố: có ý chí và biết phát hiện ra quy luật, hành động theo quy luật ấy. Nếu cứ xông lên mà không khôn khéo thì sẽ bị máy bay địch bắn rơi, nhưng có cách đánh mà không có cái tâm, sợ nó thì cũng không đánh được. Ý chí và cách đánh đi với nhau mới tạo nên bản lĩnh.

    Là máy bay ném bom chiến lược tầm xa, B52 có cự ly bay hàng chục ngàn kilomet, mang 30 tấn bom, xen kẽ bom tấn, bom tạ, bom bi. Một tốp 3 chiếc B52 có thể san bằng diện tích 2 km2. Nó dùng bom tấn phá hầm ngầm, bom tạ phá hầm trú ẩn, bom bi sát thương người khi không còn chỗ trú.

    Trung tướng Tuân phân tích, B52 bay ở độ cao khoảng 10 km, tốc độ là 900 km/h, trong khi máy bay chiến đấu của Việt Nam khi đó có thể bay với độ cao 20 km, tốc độ 2.200 km/h. Nếu B52 bay ban ngày, phi công phát hiện bằng mắt thường thì bằng hai quả tên lửa là có thể bắn rơi. Chính vì thế B52 thường chọn bay đêm, có nhiều máy bay yểm trợ, khả năng gây nhiễu mạnh làm cho radar khó phát hiện.

    « Không quân hiện có máy bay có Su27, Su30 một lúc có thể bắn nhiều mục tiêu chứ không như MIG 21 ngày xưa, ta cũng có tên lửa S300 có thể bắn được 300 cây số… Nghĩa là tiềm lực quốc phòng của ta đã nâng lên, ngày càng hiện đại », nguyên Phó tư lệnh Quân chủng Phòng không Không quân cho hay.
    Máy bay MIG21 trong kháng chiến chống Mỹ

    Hoàng Thùy

    Tags: Phạm Tuân,phi công bắn rơi B52,phi công đầu tiên bay lên vũ trụ,Điện Biên Phủ trên không

15 sujets de 706 à 720 (sur un total de 7,587)