Toutes mes réponses sur les forums
-
AuteurMessages
-
@hoang63 144069 wrote:
Bonjour,
Je suis sur Hotbird et ça marche.
J’ai fait une recherche manuelle.Voir ancien post
http://www.forumvietnam.fr/forum-vietnam/vivre-en-france-cu-c-s-ng-france/8998-changement-frequence-vtv4.htmlHoang63
Avec SFR neufbox sans problème. Je peux recevoir même deux chaînes – VTV4 et Thuân Viêt qui est payante mais pas chère ( un peu plus 3 eurosmois).
Parait-il que VTV4 a encore fait son ménage : la section langues étrangères ( russe, chinoise et anglaise ) sont assurées par des mecs et des meufs relativement jeunes, et leur niveau de langue est impeccables. Mais par contre, rien a été changé dans la section francophone, toujours les même têtes.
Enfin, ce qui est déplorable c’est que la télévision vietnamienne ne se met pas encore à l’heure de la haute technologie pour nous permettre de pouvoir la regarder en HD et plein écran.
26 février 2012 à 19h09 en réponse à : restaurant Pho Bida Vietnam dans le 13ème à Paris, 36 rue Nationale #147093@skype 144040 wrote:
Le Pho Bi Da est devenu un des meilleurs restaurants … chinois à Paris. Félicitations !
Meilleurs restaurants chinois de Paris 13e – 75013 – L’EXPRESSJe pense que les journalistes (notamment français) doivent garder en tête que les restaurants qui proposent les plats asiatiques ne sont pas forcément chinois, comme dans le cas de PHO BIDA qui est bel et bien un restaurant Vietnamien ( avec un grand V ).
địt mẹ tụi nhà báo pháp !
23 février 2012 à 21h07 en réponse à : Hong : Itinéraire complexe d’une « poussière de vie » #147027@LOAN 143942 wrote:
Bonjour à tous en fait je ne comprends pas tout ce que veut dire Bao Nhan ….
Tu ne le comprends pas c’est parce que ça ne te concerne pas. Ce que je voulais dire c’est relatif au terme « bụi đời » dont le sens a été détourné à des fins politiques par les médias malintentionnés afin de nous incriminer.
Enfin, « bụi đời » n’est pas du tout une appellation à caractère raciste réservée aux seuls métisses amérasians, mais n’importe qui peut être aussi traité comme tel.
PHT
20 février 2012 à 14h57 en réponse à : Hong : Itinéraire complexe d’une « poussière de vie » #146952Here we are, I found it in English French Vietnamese Dictionary.
bụi đời
Loose derelict; street-urchin20 février 2012 à 14h06 en réponse à : Hong : Itinéraire complexe d’une « poussière de vie » #146951Le drame des enfants de la guerre il en existe partout, mais ce qui nous emmerde c’est lorsque ça a été exploité à des fins politiques.
Tiens !
Présentation de l’éditeur
» Ce qui est terrible chez un enfant, ce n’est pas tellement de savoir qu’il n’est pas aimé, et pourtant c’est important, mais c’est de ne pas pouvoir aimer parce que ce noble sentiment est rejeté des autres. » Ces mots bouleversants sont ceux de Daniel, un de ces » fils de Boches « , de ces » enfants de la honte « , ou de la » collaboration horizontale « , comme les qualifiaient les patriotes zélés de 1945, les premiers à prendre la tondeuse pour stigmatiser le comportement des mères qui, aujourd’hui encore, se terrent dans la souffrance. Ces enfants maudits, niés avant même leur naissance, mis au ban la société, seraient aujourd’hui 200 000, estime-t-on à l’Institut d’histoire du temps présent. Nés de liaisons clandestines entre des jeunes appelés de la Wehrmacht, l’ennemi, et des femmes d’un pays qui les accueillait malgré lui, ces petits êtres indésirables ont grandi dans la honte, portant au plus profond de leur âme une double filiation qui a laissé chez nombre d’entre eux une plaie jamais refermée. Mis au rancard de l’Histoire, les enfants oubliés du pacte d’amitié et de réconciliation franco-allemand veulent rompre le silence. Soixante ans après la fin de la Seconde Guerre mondiale, ils témoignent ici pour la première fois. Beaucoup se sont lancés sur les traces du père disparu. Certains ont retrouvé leur famille allemande en recourant aux services d’information des Archives de la Wehrmacht à Berlin, la WASt, qui, submergée de demandes, a décidé d’apporter son aide en éditant un petit formulaire que nous avons encarté dans cet ouvrage. D’autres » enfants » poursuivent inlassablement leur quête. Ce livre est pour eux un espoir. Puisse-t-il trouver un écho… et leur permettre de vivre leur singularité avec plus de sérénité.
Biographie de l’auteur
Jean-Paul Picaper a fait des études d’allemand et de suédois, puis de sciences politiques qu’il a enseignées à l’Université de Berlin-Ouest. Il a été le correspondant du Figaro en Allemagne de 1977 à 2003. Il réside toujours dans la capitale allemande et collabore à différentes publications, dont le magazine Internet Glacis (Under construction) qu’il a créé. Il a publié notamment Nucléaire, l’Europe partagée (Ramsay), Sur la trace des trésors nazis (Tallandier) et Helmut Kohl (Fayard). Ludwig Norz est né à Bucarest, de père allemand et de mère roumaine. Il collabore depuis 1991 à laWASt à Berlin. Diplômé des Beaux-Arts et d’Histoire, il réalise également de nombreuses recherches pour plusieurs institutions internationales, dont l’Institut d’histoire Rom. Il a fondé l’association d’art et de culture germano-franco-roumaine Fantom qui organise des conférences internationales, des expositions et des fouilles archéologiques.
Détails sur le produit
- Broché: 386 pages
- Editeur : Editions des Syrtes (8 avril 2004)
- Collection : Document / Histoire
- Langue : Français
- ISBN-10: 2845450885
- ISBN-13: 978-2845450882
Source : ICI
20 février 2012 à 13h52 en réponse à : Hong : Itinéraire complexe d’une « poussière de vie » #146949@mekong 143806 wrote:
Pour la population vietnamienne, ces enfants amérasiens, Americano-vietnamiens sont des « Bui Doi » : des poussières de vie. Une expression faussement poétique qui cache en réalité tout le mépris qu’ont les locaux pour ces métisses symboles de la trahison nationale. Tout cela, Hong l’a su bien après.
Le Vietnam, puis la France…Con cặc !
En fait c’est une expression faussement interprétée à des fins politiques, surtout à l’époque de la guerre froide, par les journalistes colonialistes.
Le mot « bụi đờ » est souvent employé pour parler de gens asociaux comme les hippies par exemple.
Comme beaucoup d’autres, moi, 100% vietnamien, mais en raison de mon style de vie lorsque j’étais encore jeune, on m’a traité tout de même de « bụi đờ ». Pourtant ma seule ressemblance à ceux-là c’est que j’aimais me trainer dans des rues et vivre en marge de la société.
D’ailleurs, pourquoi on n’en parle qu’après 30 Avril 1975 ?
@mekong 143806 wrote:
Une expression faussement poétique qui cache en réalité tout le mépris qu’ont les locaux pour ces métisses symboles de la trahison nationale.
À savoir que ces enfants sont nés et ont grandi pour la plupart dans la partie sud et centre du pays où habitent les soi-disant bons Vietnamiens car étant pro-occidentaux contre les méchants nordiques.
Et ces « locaux » d’où sortent-ils ?
Tiens ! je l’ai trouvé dans English French Vietnamese Dictionary la fameuse expression qualifiée par ceux qui ne maitrisent pas le vietnamien de faussement poétique, et pourtant il n’y a rien de poétique.
bụi đời
polisson; galopinEnfin, fous-nous cette récupération déjà démodée i
PHT
Magasins spécialisés HIFI à Hanoi et HCMV
Vietnam High End Show 2010 (Sheraton Saigon Hotel & Tower) : toutes les grandes marques mondiales y étant présentes.
« Cao thủ » đĩa nhựa và thú chơi kì công (Bài 2)
Thứ Tư, 12/10/2011 07:15
(TT&VH Cuối tuần) – Nghe đĩa nhựa là một thứ nghi lễ mà hầu như “thần dân” nào một khi đã gắn bó với “vương quốc” này đều phải tuân thủ: lau đĩa, lau máy, ngồi giữa hai loa và chăm chú lắng nghe. Trong “vương quốc” đĩa nhựa, âm thanh là vua và các thần dân của nó chưa bao giờ muốn làm một cuộc cách mạng lật đổ.
Để ngắm hay để nghe?
Chuyện xảy ra gần đây trên trang mua bán điện tử (Phố mua bán), khi có một thành viên rao bán bộ box-set vinyl Run Devil Run phát hành năm 1999 của Paul McCartney với giá 2,5 triệu đồng, không lâu sau đó tự nâng thêm lên thành 3 triệu. Để đáp lại tiếng la ó của nhiều người khi cho rằng giá này quá “chát”, thành viên này lập tức phản pháo: “Loại đĩa mà mình bán này có lẽ không để nghe (trừ phi tay nào mê lắm) mà chủ yếu để chơi, mua về để ngắm, để vuốt ve, để khoe…”.
Lời phản pháo nghe có vẻ trịch thượng, phi lý nhưng thực tế, cho dù chưa đến nỗi như vậy, vẫn có rất nhiều người mê đĩa nhựa khi mua một chiếc đĩa mới tinh cũng phải coi ngày mới quyết định bóc nó ra. Lượt kim đầu tiên bao giờ cũng được đánh giá là hay nhất. Trước đây, các tiền bối chơi đĩa nhựa ở Sài Gòn, mỗi khi tìm mua được một đĩa sealed (chưa bóc) thì bao giờ ở lượt kim đầu tiên họ cũng sẽ thu lại âm thanh qua băng cối (reel-to-reel) hoặc cassette để giữ lại được âm thanh tinh khiết nhất lúc ban đầu.

Hiện thị trường đĩa nhựa ở Việt Nam khá phát triển và nhiều người
sẵn sàng bỏ nhiều tiền để sưu tập những đĩa hát mình yêu thích
Nhạc sĩ Lê Quang cách đây hơn 10 năm còn phải bán cả chiếc xe đang chạy khi lạc vào một cửa hàng đĩa ở đường Hàm Nghi. Thời điểm ấy, đĩa xịn không đại trà như bây giờ “một chiếc đĩa quý vừa về đến Việt Nam, không quen thân thì đừng hòng rờ được”. Nhưng Lê Quang chỉ mới thuộc hàng hậu bối bởi trước anh nhiều tay nghe nhạc còn phải kỳ công hơn vì “lỗ tai khó tính” của mình. Cách đây hơn 20 năm, một chiếc đĩa nhựa của Paul Mauriat đã qua vài lượt kim có giá cả chỉ vàng, có tay bác sĩ nghèo ở quận 8 vì quá mê nhạc bán luôn cả xe đạp để mua. Mà không phải mua ngay là có, ông phải chờ người bán, một tay chụp ảnh dạo ở nhà thờ Đức Bà, chừng nào đi làm về mới năn nỉ mua được. Ngồi chờ từ trưa đến chiều chấp cả mưa rào, bởi lỡ một chút là người khác cuỗm ngay. Có ông giấu vợ đem cầm đồ để mua đĩa, tối về vợ phát hiện lại xách chồng đến tận nơi chuộc lại nhưng 2 ngày sau chẳng biết bằng cách nào đến xin mua lại bằng được. Nhưng đã muộn, chiếc đĩa Van Halen ấy đã thuộc về tay kẻ khác!
Chơi đĩa nhựa là một cái thú, khi đã “dính”, còn nghiện hơn cà phê. Nghe nhạc như một tôn giáo. Nghe nhạc cũng như thể rửa tội. Cố nhạc sĩ Lê Hựu Hà cũng từng là một người như thế. Cựu trưởng nhóm Phượng Hoàng ngày xưa từng phải vất vả long đong để tìm được những chiếc đĩa quý. Nguồn chính là của một lão già tóc bạc ngồi trên cục đá tổ ong, “trụ sở” chính dưới một gốc cây trên đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Nhưng chính ông là người mà nhiều tay chơi máu mặt nhất luôn đến tìm và đặt hàng. Ngày ấy, mỗi lần nhạc sĩ họ Lê mua được một chiếc đĩa ưng ý là ngay lập tức, anh ký vào chiếc đĩa để chứng tỏ sự sở hữu độc quyền. Lão già tóc bạc kể nhiều khi mua đĩa không phải tính bằng tiền mà là trao đổi. Lê Hựu Hà ngày xưa nhiều khi phải đổi 6 đĩa chỉ để lấy một chiếc đĩa đã cũ của Paul McCartney.
Nhưng lão già tóc bạc vẫn chưa bằng ông Chiểu, con Nghệ sĩ Nhân dân cải lương Năm Đồ, người chuyên ngồi một góc nhỏ ở thương xá Eden bán đĩa nhựa. Uy tín của ông được vinh danh khắp “giang hồ” bởi đĩa mới cứng cựa, nghe không bị “nổ” một hạt bụi nào mà toàn là đĩa độc, quý hiếm, chỉ có thể mua được từ khách nước ngoài hoặc thủy thủ tàu viễn dương. Mọi anh hào trong giới chơi đĩa đều tìm đến ông và mong được kết thân với ông. Những chiếc đĩa được ký tên ông bây giờ vẫn là những “hàng nóng” đang được kiếm tìm. Nghe một anh tài trong giới bảo, thị trường đĩa nhựa tại Sài Gòn ngày trước, ông Chiểu là người phân phối gần như chính thức. Ông Chiểu qua đời đã khá lâu. Ông mất vì rượu và nghèo khó. Nghe nói khi mất, tay ông vẫn còn ôm rương đĩa của mình. Chiếc rương đó vào tay ai thì “giang hồ” chưa biết, chỉ biết người sở hữu được nó đã có trong tay cả một gia tài.
Cao thủ thời nay
Có thể nói những anh tài ngày trước (như ông Chiểu, ông Đạo, Minh “gà”…) tượng trưng cho một thời đĩa khan hiếm và thiếu thốn. Phía Bắc cũng có nhiều cao thủ sưu tầm nhưng đa phần họ khó khăn hơn trong Nam bởi ở thị trường ngoài Bắc lúc ấy đa phần đĩa nhập về đều là của XHCN (không được đánh giá cao bằng đĩa tư bản).[TABLE= »width: 250″]
[TR]
[TD= »align: center »]
Phòng nghe nhạc trị giá cả triệu USD của Phạm Thanh Cương và ở dưới là chiếc đĩa Leonid Kogan (hãng Columbia sản xuất, nhãn đĩa SAX 2386) mà anh mua với giá 5.655 USD.[/TD]
[/TR]
[/TABLE]Nhưng bây giờ, khi thị trường mở cửa, đời sống khá lên, thị trường đĩa cũng xôm tụ hẳn lên và trong đó có khá nhiều cao thủ xuất hiện. Trong số đó phải kể đến Phạm Thanh Cương, người đang sở hữu 3.781 đĩa nhựa (75% là classic) và khoảng 3.000 cái nữa (được mua trong thời gian 4 năm) hiện vẫn đang gửi ở nhà một người bạn tại Đức. Cương thiết kế cho mình một dàn nghe nhạc cực kỳ hiện đại tại nhà (sau nhiều lần mua đi bán lại, dàn âm thanh của anh có tổng giá tri gần 1 triệu USD, riêng phần dây ngốn đến 200.000 USD). Đáng chú ý ở bộ dàn này là 4 mâm quay đĩa hiệu Thorens Reference (sản xuất năm 1979, số lượng sản xuất: 100 cái. Thorens Reference được làm hoàn toàn bằng tay và nhanh chóng trở thành huyền thoại, là mục tiêu săn lùng của các audiophile trên toàn thế giới).
Anh Cương kể đã phải bỏ ra rất nhiều công sức để tậu được nó. Sau gần 4 năm tìm kiếm nhưng chưa một lần thấy ai rao bán sản phẩm này. Đến giữa năm 2007, thời điểm khủng hoảng kinh tế nên có người bạn ở bên Nhật thông báo có người muốn bán một chiếc Thorens Reference còn nguyên bản và rất mới. Thế là từ Việt Nam, Cương nhờ bạn bè ở Nhật đánh xe hơn 400 cây số từ Tokyo xuống nhà người bán mua giùm (trị giá của mâm đĩa nặng 100kg này là 45.000 USD). Sau đó mang ra sân bay gửi về Việt Nam nhưng hải quan Nhật không cho phép xuất vì không có hóa đơn, phải gửi vào container xe hơi xuất qua Campuchia. Sau đó chủ nhân mới của mâm đĩa này bay từ Việt Nam sang Campuchia lấy về. Chi phí vận chuyển cũng gần 5.000 USD. Ba chiếc mâm còn lại được mua từ Đức, Áo và Thụy Sĩ.
Tính sơ sơ, chỉ riêng 4 cái mâm đĩa đã ngốn hết 200.000 USD. Nhưng bộ dàn giá trị mới chỉ là công cụ để cất tiếng hát, còn tinh thần chính của bộ sưu tập này vẫn là những chiếc đĩa quý giá. Về giá trị của chúng, Thanh Cương cho rằng tiền bạc không thể so được với công sức mà anh bỏ ra để có được. Nhìn trong bộ sưu tập này thấy có rất nhiều đĩa cổ điển quý, hiếm của hãng Columbia (nhãn đĩa được coi là đứng đầu trong nhóm lục đại gia trong LP nhạc cổ điển, Columbia SAX Blue/Silver). Trong số này, thấy có cả đĩa của nghệ sĩ violin nổi tiếng Leonid Kogan (Columbia SAX 2386, 2307…), hay một số bản thu hiếm hoi của nghệ sĩ violin Michael Rabin. Trong đó, đắt nhất chính là chiếc Columbia SAX 2386. Sau gần 4 năm lùng sục trên eBay, anh Cường đã mua được nó với giá… 5.655 USD (chưa kể phí vận chuyển và bảo hiểm). Đĩa này được ghi âm vào tháng 2/1959, tại phòng thu Abbey Road (Anh), đĩa không trầy xước, vỏ bọc là nguyên bản…
Cương chỉ sưu tầm nhưng đĩa nhạc có tuổi đời khá cao. Theo anh, những đĩa vinyl sản xuất vào các năm 1958-1970 rất tốt, chất lượng âm thanh cao, càng về sau 1970, thì chất lượng giảm đi rõ rệt.
Ngoài Phạm Thanh Cương, có thể thấy gần đây trên diễn đàn audio Việt Nam (VNAV) có rất nhiều người săn lùng đĩa nhựa và diễn đàn này cũng có nhiều cửa hàng đĩa nhựa được dân sưu tầm rất chú ý. Theo một thành viên của diễn đàn này thì đa phần dân sưu tầm phía Bắc chọn dòng cổ điển, blues, jazz còn phía Nam lại hơi nghiêng về pop, rock. Cũng có những chủ cửa hàng online nhập cả tấn đĩa nhựa về bán và hoạt động của các cửa hàng trên VNAV hiện nay được xem là nơi mua bán đĩa nhựa chất lượng nhất hiện nay ở Việt Nam.
Bài kết: Vinyl không bao giờ chết
Việt CườngSource : ICI
Le salon d’écoute de Phạm Thanh Cường, un habitant de Hồ Chí Minh ville, coûte un million de USD. En effet, seulement les quatre tourne-disques Thorens Reference, édition limitée, sortis en 1979, qui n’en existent que 100 exemplaire dans le monde coûtent déjà 200,000 USD, dont l’un d’entre eux interdit de sortir du Japon, finalement il a dû payer 6000 dollars pour pouvoir l’en sortir clendestinement par la voie maritime. Et sans compter les deux tourne-disques de marque Analogue qui coûtent aussi très chers. Mr Cường est également un collectionneur de disque qui est prêt à débourser jusqu’à 5.655 USD ( assurance frais d’envoi et d’assurance non compris ) pour un 33 tours enregistré par Leonid Kogan en 1959 (Columbia SAX 2386, 2307…). Mais les audiophiles du monde d’entier déplorent ce gaspillage car ils pensent qu’il n’avait pas besoin de dépenser une telle somme pour avoir un système beaucoup mieux. Bref, son salon d’écoute ressemble plutôt à un musée.
Enfin, au Vietnam Mr Cường n’est pas le seul audiophiles à avoir succombé à une telle folie.
Je rends hommage à ma femme de coeur qui venait de s’éteindre. Je l’ai découverte au début des années 80, lorsque je commence une nouvelle vie en France, à l’époque elle n’avait que 17 ans et était sublimmement belle.
Pour moi, la miss la plus intelligente c’est sans aucun doute miss Ngo Phuong Lan qui possède aussi une beauté naturelle. D’ailleurs, elle parle parfaitement anglais et français.
Après avoir visionné le Youtube dont dannyboy nous a donné le lien, alors je dois dire que, pour une nana née et grandie à Hanoi, en plus sains jamais avoir vécu à l’étranger, le niveau de la Miss Phuong Thuy n’est pas mal du tout.
-
AuteurMessages





