Aller au contenu

Le charbon propre

  • Ce sujet est vide.
Vous lisez 19 fils de discussion
  • Auteur
    Messages
    • #3453

      Hanoi, Thứ Hai, 20/08/2007 – 3:53 PM Than tổ ong… sạch

      (Toquoc) – Đang ngon miệng bên tô phở sáng, tôi giật mình khi thấy một cô bé chỉ đem 1 tờ giấy khổ A4 ra nhóm bếp than tổ ong. Đốt xong tờ giấy, chừng 4 phút sau, bếp than đã đỏ lửa. Thấy khách lạ lẫm, bà chủ quán bán phở cười tươi: “Đó là than sạch, nhóm nhanh đấy”.
      20070123ixra558ts3.jpg
      Anh Thương đang kiểm tra than

      Tìm đến cơ sở sản xuất này không khó. Theo lời bà chủ quán, đi dọc đê Nguyễn Khoái, đến đoạn đường sau Cảng Hà Nội (phường Thanh Lương, Hai Bà Trưng, Hà Nội), nhìn thấy biển Cơ sở sản xuất than tổ ong Hoàng Thương là đã tới nơi. Trong một khuôn viên đen sì những than, tiếng máy nổ đóng than ầm ĩ, một phụ nữ tươi tắn rót trà mời khách. Chị gọi vọng ra nhưng không thấy ai trả lời. “Chắc anh ấy đang lọ mọ trong xưởng”.

      Quanh mình là than, hộp đựng, anh Thương, dáng người nhỏ thó, quần xắn ống thấp ống cao, lấm lem than bùn, đang loay hoay với cái đống bột màu vàng sậm trên nền gạch, “Mình đang chuẩn bị nguyên liệu cho mẻ than sạch, nhóm nhanh mới. Khách hàng đặt gấp quá…!”

      Ngất xỉu vì… thí nghiệm

      Năm 1988, chàng trai trẻ Hoàng Văn Thương (sinh năm 1963) cùng vợ con rời vùng quê nghèo Duy Tiên (Hà Nam) lên Hà Nội sinh cơ lập nghiệp. “Vất vả lắm, hết cửu vạn lại đến cảnh chồng đóng than, vợ chở bán nhưng thời buổi ấy cũng chả khấm khá gì” – chị Loan, vợ anh ngùi ngùi nhớ lại. Thế rồi, năm 1994, anh vô tình gặp một người bạn cũ vừa chân ướt chân ráo đi xuất khẩu lao động về. Thấy Thương làm nghề đóng than tổ ong, anh bạn liền kể về loại than nhóm rất nhanh, không tốn củi mà lại không có khói, mùi bên Nhật. Thế rồi, trong một lần “họp nhóm” những người làm than tổ ong, bên bàn tiệc, anh kể chuyện của bạn và nói mong ước của mình. Những người thuộc nhóm làm than lúc ấy chê anh là “thằng nhà quê gàn dở”.

      Uất ức, ngay ngày hôm sau, anh Thương đạp xe đến cửa hàng hóa chất, hỏi mua thứ hóa chất dạng bột dễ cháy. Tối đến, tranh thủ lúc vợ con đi ngủ, anh “lẻn” ra một góc nhà, hí hoáy đem pha trộn cùng than bột, sau đó nhào bằng nước cho đóng cục và cho vào bếp than thử độ cháy. Để thử mùi, anh đã ghé mũi… ngửi. Cho vào bếp đến cục thứ 3 thì anh chẳng biết trời đất đâu nữa. Sáng hôm sau, vợ anh giật mình khi thấy chồng nằm… thằng cẳng cạnh cái bếp than đã tắt ngóm. Lay chồng dậy, chị nhất định không cho chồng làm cái thí nghiệm chết người ấy nữa.
      20070123hqeh5515rj3.jpg
      Thảo dược của anh Thương

      Than sạch từ… thảo mộc

      “Nhưng cái tính anh hễ làm cái gì phải ra đầu ra đũa chú ạ” – anh Thương cười. Mặc vợ con can ngăn, hàng xóm chê là “dở người, bỏ công sức đi tìm thứ viển vông”, cứ hễ nghe ở đâu có phương pháp nào hay là anh lại tìm đến. Có lần, tích cóp được ít tiền, anh Thương “khăn gói quả mướp”, phi xe máy lên Hà Giang. Giữa đường, xe không may bị hỏng, sửa xong xe thì tiền trong túi chỉ còn 30.000đ, không đủ tiền xăng xe về Hà Nội. Đói thì chịu được, nhưng xe đói xăng thì không về được, anh Thương đã trở thành “xe ôm giá rẻ” cho khách trên quãng đường dài để lấy tiền đổ xăng.

      Thế nhưng cũng chẳng thành công. Liên tiếp sau đó là những chuyến “tầm sư” tới miền Trung, tận Tây Nguyên mà không “học đạo” được. Mãi sau này, anh được người ta kể trong Cà Mau, người dân thường dùng một loại cây, giã nhỏ và vứt xuống sông, hồ để làm cá chết và bắt. Thế là anh lại tiếp tục gom góp tiền lần mò vào tận cực Nam xa xôi để tìm thứ cây quý ấy. Mang cây về thử nghiệm cũng không có kết quả. Anh bèn nghĩ đến việc sử dụng mùn cưa hoặc vỏ của một số cây dễ cháy để trộn vào than. Hì hụi mãi, cuối cùng thì anh cũng đã tìm ra phương pháp để làm ra thứ than sạch, không mùi, bén lửa nhanh được nhiều khách hàng ưa thích.

      Anh Thương bảo, cái bí quyết để thành công của công nghệ này chính là mớ “thảo dược” trộn vào nhau mà anh mất hơn 13 năm tìm kiếm. Có “thuốc”, mùi than từ những viên than anh làm ra đã biến mất. Tuy nhiên, để tiết kiệm được thời gian cũng như củi hoặc điện để nhóm lò, anh Thương lại mất nhiều đêm suy nghĩ. Mãi rồi anh cũng tìm được phương pháp dùng thứ “thảo dược” ấy trộn lẫm với than hoa nghiền vụn, đóng vào đầu viên than (anh gọi là “đầu nhóm”) dày khoảng 2cm.

      Như để minh chứng cho sản phẩm cháy nhanh và không mùi, không khói, anh Thương chạy ra ngoài sân, với một cái bếp lò và bóc hộp than. Đúng 1 phút sau, viên than đã bắt đầu bén lửa và chừng 5 phút sau, bếp than đã hồng. Anh bảo, tuy bốc nhanh nhưng viên than rất giữ lửa, thời gian cháy của viên than là từ 3-5 giờ.
      20070123lckc5521qi7.jpg
      Chở than đi bán

      Than tổ ong xuất ngoại

      Sản phẩm đã thành công qua kiểm định bằng các giác quan. Anh Thương gửi viên than mẫu tới Trung tâm Kỹ thuật I (Tổng cục Tiêu chuẩn Đo lường chất lượng). Ngày 29/10/2006, cán bộ của Trung tâm đã xuống tận xưởng của anh và lấy mẫu của một viên than đi xét nghiệm. Kết quả thật khả quan, các chỉ số SO2, NO2, CO, bụi đều dưới mức cho phép của TCVN 4600-1994. Điều đáng mừng hơn, trong tháng 11/2007, hơn 10.000 viên than sạch của anh Thương đã được Công ty Tùng Lâm “buôn” sang Nhật. Bước đầu cho những phản hồi khả quan. Niềm vui càng được nhân lên khi cũng trong thời gian qua, ông Koichi Tato, Tiến sĩ hóa học người Nhật đã tìm đến với anh và đặt mối quan hệ hợp tác làm ăn…

      Anh Thương cũng đã phân loại sản phẩm than sạch của mình ra 2 loại. 1 loại có “đầu nhóm” để giúp cho việc nhóm than bén nhanh, không tốn củi, điện. Còn một loại là than sạch không có “đầu nhóm”. Để tiện cho khách hàng phân biệt, anh dùng một miếng giấy kẹp thẳng vào từng viên than trước khi đóng túi nilon và cho vào hộp carton.

      Giờ thì sản phẩm “Than sạch, than nhóm nhanh” thương hiệu Hoàng Thương của anh Thương đã có mặt ở nhiều nơi trên thị trường Hà Nội. Hình ảnh những người công nhân của anh đạp xe thồ than đen nhẻm đã dần thay bằng những bộ quần áo tươm tất, chở đằng sau những hộp than sạch sẽ giao cho khách hàng. Chẳng những thế, những viên than tổ ong này còn có mặt ở thị trường Thanh Hóa, Bắc Ninh, Sơn La. Thậm chí, có khách hàng trong Thành phố Hồ Chí Minh cũng gọi điện yêu cầu anh chuyển than vào dùng thử và để tìm kiếm thị trường mới.

      Không dừng lại ở đây, anh Thương còn dự định sẽ sản xuất loại than 5-10kg để phục vụ các cơ sở công nghiệp nhằm giảm tình trạng ô nhiễm môi trường, sản xuất loại than nắm bé để thay than hoa, tránh tình trạng đốt gỗ lấy than. Nhưng hiện tại, anh vẫn đang cho ra lò 4.000 viên than sạch/ngày và 20.000 viên than thường/ngày để phục vụ nhu cầu của khách hàng. Số lợi nhuận thu được đủ chi trả cho 40 công nhân với mức lương 800.000đ đến 1,5 triệu đồng/tháng. Chia tay chúng tôi, anh Thương tự tin: “Bây giờ, bao nhiêu khách đặt tôi đều đáp ứng đủ. Các loại “thảo dược” cũng chẳng phải tìm kiếm ở đâu xa, chỉ cần quanh Hà Nội và các tỉnh lân cận”.

      Lam Phương

    • #62001

      Juste apres le Tet, madame a vu la pub pour ce « than tổ ong (propre) sạch » « nhóm nhanh » (allumage rapide) sur internet. Nous avons acheté 3 caisses et le fourneau qui va avec.
      On dit partout que les émissions de SO2, NO2, CO et de poussière sont tres réduites que c’est certifié par l’organisme de contrôle VN et qu’il s’allume avec 1/4 de papier journal.
      En realité, il faut le journal entier et un peu de bois. et ça prend 30 minutes comme pour l’autre.
      Madame en est très contente, mais la cuisinière me dit de « ramener ce truc en France »
      Elle dit que ce charbon s’allume moins bien que le sien.
      Et il coûte 1000 dong de plus
      thantoongbep4ak8.jpg
      Ce charbon qui illustre l’article m’a l’air bien « ordinaire » aussi (Cette foto vient de Chine, pas du Vietnam)
      Thứ Hai, 20/08/2007 – 3:53 PM
      Hiện nay, thương hiệu sản phẩm viên than tổ ong không khói, không mùi, cháy nhanh lại được đóng hộp cẩn thận, sạch sẽ đã được khách hàng trong nước và cả nước ngoài (Nhật Bản) đánh giá rất cao. Tiếng lành đồn xa, khách hàng ở các tỉnh miền núi phía Bắc và cả TP.HCM cũng gọi điện đặt mua. Mừng vui hơn khi mới đây, sản phẩm của anh đã xuất sang thị trường Nhật 2 chuyến, với 10.700 viên và được khách hàng Nhật rất ưa chuộng

      Il en aurait exporté 10.700 cartouches au Japon
      thansachhoangvanthuongwu6.jpg

    • #62003

      Cập Nhật Lúc 4:24 PM Ngày 2 Tháng 4 Năm 2008

      Hành trình than sạch
      05/03/2008 14:02:31 (GMT + 7)
      Năm 1992, một anh nông dân đạp xe 80 cây số từ Hà Nam lên Hà Nội tìm kế sinh nhai chỉ với 5.000 đồng trong túi. Mười lăm năm sau, anh trở thành Giám đốc Công ty Cổ phần Sản xuất và Chuyển giao công nghệ Hoàng Thương chuyên sản than tổ ong sạch.

      Hoàng Thương năm nay 44 tuổi, quê ở Mộc Bắc, Duy Tiên, Hà Nam. Bố là liệt sĩ, mẹ làm ruộng nuôi tám anh em lớn khôn, nhưng không ai được học hết lớp 12. Anh lấy vợ, ba sào ruộng trũng không đủ nuôi hai vợ chồng và hai đứa trẻ. Vì vậy, năm 1990, Thương cùng một vài người bạn lên đường vào Ngọc Hiển, Cà Mau, đi sên ruộng (bốc bùn) hy vọng kiếm tiền gửi về nuôi con. Ngoài cơm nuôi, tiền công được 6.000 đồng/ngày. Anh mừng thầm, nghĩ đến lúc có tiền gửi về nhà. Nhưng người tính không bằng trời tính, anh bị bệnh sốt rét, hai năm sau lê tấm thân còm cõi về quê mà các con không được cái kẹo. Nhìn ngôi nhà sắp đổ, anh đi xin hàng xóm ít tre về lợp tạm, rồi tìm đường làm ăn khác.

      Ăn Tết năm 1992 xong, anh một mình đạp xe lên Hà Nội với 5.000 đồng trong túi. Cuối ngày, gặp một nhóm người đợi việc, anh gia nhập đội quân bốc vác ở chợ Long Biên. “Ma mới” không giành khách được với “ma cũ”, ngày anh vẫn không đủ hai bữa cơm. Có người rủ đi đóng than tổ ong thuê, anh đi ngay với hy vọng một ngày kiếm đủ 2 kg gạo.

      Gần một tháng trời anh kéo xe than đi nhưng không quen mối, chẳng ai mua. Từ sáng đến tối, xe than vẫn đầy nguyên, đói muốn thủng dạ dày. Có lần, đói quá, anh “cắm” tạm 10 viên than lấy một cái bánh nếp của bà hàng nước, ăn tạm lấy sức đi tiếp. Bốn tháng đi bán than, anh mới bắt đầu có khách mua. Trừ tiền ăn 3.000 đồng/ngày, mỗi tháng anh còn 130.000 đồng gửi về cho vợ. Một thời gian sau, anh chuyển qua bán than cho ông chủ Cao có xưởng đóng than ở cảng Hà Nội và đưa vợ con lên cùng làm. Dân khu vực Long Biên còn nhớ, có anh chàng đội mũ đỏ, kéo xe than chất cao vòng thêm ba cái ruột xe vừa rao than vừa xin thức ăn thừa về nuôi heo.

      Thấy còn nhiều khu đất bỏ không gần xưởng đóng than, cuối năm 1992, anh về quê, vay bạn bè tất cả được 90 triệu đồng lên Hà Nội thuê đất, mở xưởng đóng than riêng. Anh mua máy đóng than, dụng cụ, xe đẩy, kéo những anh em chưa có việc làm về làm chung. Thời điểm phát triển nhanh sau đó, xưởng của anh Thương có tới 80 công nhân.

      Rồi có chuyện báo chí đưa tin nhiều người chết và ngộ độc vì khí độc từ than tổ ong, hàng khó bán. Anh lo một ngày Nhà nước cấm than tổ ong nên bắt đầu nghĩ cách làm than tổ ong an toàn, không độc hại cho người dùng. Tình cờ, một người bạn đi lao động ở Nhật về cho biết ở Nhật có loại than tổ ong sạch. Anh liền ra cửa hàng hóa chất, hỏi: “Cái gì cho vào than bén nhanh?” – Diêm sinh. Diêm sinh không an toàn. Thấy người dân Nam bố đánh cá bằng cây ruốc cá, cá ăn vào bị say, nổi lên, anh nghĩ: “Trong tự nhiên ắt có nhiều loại cây với nhiều chức năng khác”. Trong nhiều năm, anh đã đến Bình Định, Hà Giang, Đà Nẵng, Tuyên Quang…, “nghe ngóng” được cây gì, anh xay nhỏ, trộn vào than, đốt rồi ngửi. Hàng trăm lần, cuối cùng anh tìm được bảy loại cây trộn vào than, giúp than bén nhanh, bền lửa mà rất ít mùi CO2. Khổ nỗi bảy loại cây này lại nằm ở bốn địa phương khác nhau. Do đó, anh phải thuê người tại chỗ lấy cây nghiền nhỏ rồi chuyển về xưởng. Một viên than của anh bây giờ có than hoa, xơ dừa, mùn cưa, vỏ trấu, hoài sơn, xuyên khung, rong biển, một vài loài thảo mộc, được trộn theo tỷ lệ nhất định.

      Viên than Hoàng Thương từ năm 2001 chỉ được đóng túi nilon, ra thị trường với tên gọi than dễ bén. Sau mỗi năm, mùi than giảm dần và đến năm 2006, sau hơn 10 năm xoay xở với than tổ ong, anh có viên than sạch đúng nghĩa, không mùi, không khí độc, dễ bén (chỉ nhóm trong 5 phút do có đầu mối dưới đế viên than). Đó là nhờ một lần anh phát hiện ra, than phơi xong, đem hấp ở nhiệt độ khoảng 70 độ C trong gần một ngày, và nhờ một quá trình thẩm thấu và chuyển hóa các thành phần mà sau đó than không có mùi. Giá than của anh hiện là 2.100 đồng/viên, đun được ba tiếng rưỡi, và đun sôi một ấm nước trong 12 phút trong khi viên than bình thường trên thị trường giá 1.100 đồng, đun được hai tiếng rưỡi và đun sôi một ấm nước phải mất 20 phút. Năm 2000, anh sản xuất thêm bếp than Hoàng Thương. Nếu như cuối năm 2006, anh chỉ bán được 400 viên than/ngày thì nay, mỗi ngày có 3.000 viên than sạch được đóng hộp đưa ra thị trường.

      Tháng 11-2006, Chi cục Tiêu chuẩn Đo lường – Chất lượng Hà Nội đã công bố tiêu chuẩn than tổ ong cháy nhanh, than sạch của anh Hoàng Thương với các chỉ số an toàn cho sức khỏe: SO2 không lớn hơn 0,1 miligam/mét khối, NO2 không lớn hơn 0,05 miligam/mét khối, CO không lớn hơn 1,05 miligam/mét khối, CO không lớn hơn 1,05 miligam/mét khối, bụi khói than không lớn hơn 0,2 miligam/mét khối. Tháng 6-2007, anh làm thủ tục đăng ký sáng chế sản phẩm “Than lót làm từ thảo mộc, than tổ ong có lớp than lót và quy trình sản xuất than này” với Cục Sở hữu trí tuệ, Bộ Khoa học – Công nghệ.

      Tháng 9-2007, Công ty Cổ phần Sản xuất và Thương mại Chuyển giao công nghệ Hoàng Thương được thành lập với hơn 40 công nhân, phần lớn đến từ các tỉnh, mức thu nhập từ 1,5-1,8 triệu đồng/tháng.

      Vì sao phải thành lập công ty? Vì anh Thương muốn có tư cách pháp nhân để chuyển giao công nghệ cho các công ty nhỏ vừa sản xuất than sạch trên cả nước. Qua báo chí, một vài đối tác Nhật, Bangladesh, Thái Lan cũng đã sang gặp anh đề nghị hợp tác làm ăn, chuyển giao công nghệ và nhập khẩu than về bán. Hiện nay, do thiếu đất để mở rộng sản xuất, anh vẫn chưa nhận thêm nhiều đại lý trong nước dù nhu cầu rất lớn. Riêng ở Hà Nội, mỗi ngày có khoảng 4 triệu viên than tổ ong được sử dụng. Với 700 mét vuông đất hiện có, anh chỉ có thể sản xuất được 50.000 viên than thô và hấp được 3.000 viên một ngày.

      Thương hiệu than sạch Hoàng Thương đã được nhiều người biết đến, nhưng ít ai biết anh mới học hết lớp 7 trường làng. Ông giám đốc Hoàng Thương hàng ngày vẫn vào mạng xem thông tin về tình hình làm ăn của các doanh nghiệp, với một dự định sẽ dành thời gian học bổ túc hết cấp ba và học lên đại học tại chức. Kiến thức sẽ giúp cho anh biết cách điều hành công ty tốt hơn.

      Nhiều đêm, nằm cạnh đống than, anh gõ xuống nền nhà và nghe tiếng vọng về từ những nơi rất xa, thấy cuộc đời thật dài, thật rộng. Anh nghiệm ra: con người, dù có lúc bị cực thế nào đi nữa, vẫn phải đi hết hành trình của mình.
      Theo Thời báo KTSG

    • #98459

      je viens d’apercevoir un détail rigolo. Sauriez vous trouvez ce détail qui cloche ?
      @DédéHeo 49673 wrote:

      Hanoi, Thứ Hai, 20/08/2007 – 3:53 PM Than tổ ong… sạch

      (Toquoc) – Đang ngon miệng bên tô phở sáng, tôi giật mình khi thấy một cô bé chỉ đem 1 tờ giấy khổ A4 ra nhóm bếp than tổ ong. Đốt xong tờ giấy, chừng 4 phút sau, bếp than đã đỏ lửa. Thấy khách lạ lẫm, bà chủ quán bán phở cười tươi: “Đó là than sạch, nhóm nhanh đấy”.
      20070123ixra558ts3.jpg
      Anh Thương đang kiểm tra than

      (…)
      Lam Phương

      @DédéHeo 49676 wrote:

      Juste apres le Tet, madame a vu la pub pour ce « than tổ ong (propre) sạch » « nhóm nhanh » (allumage rapide) sur internet. Nous avons acheté 3 caisses et le fourneau qui va avec.
      On dit partout que les émissions de SO2, NO2, CO et de poussière sont tres réduites que c’est certifié par l’organisme de contrôle VN et qu’il s’allume avec 1/4 de papier journal.
      En realité, il faut le journal entier et un peu de bois. et ça prend 30 minutes comme pour l’autre.
      Madame en est très contente, mais la cuisinière me dit de « ramener ce truc en France »
      Elle dit que ce charbon s’allume moins bien que le sien.
      Et il coûte 1000 dong de plus
      thantoongbep4ak8.jpg
      Ce charbon qui illustre l’article m’a l’air bien « ordinaire » aussi

      Thứ Hai, 20/08/2007 – 3:53 PM
      Hiện nay, thương hiệu sản phẩm viên than tổ ong không khói, không mùi, cháy nhanh…

    • #101279

      La forme d’1 des 3 charbons n’est pas cylindrique ?

    • #101280

      Les Vietnamiens appellent ces cartouches de charbon than tổ ong, c’est à dire « le charbon en nid d’abeille »
      @hoang63 91906 wrote:

      La forme d’1 des 3 charbons n’est pas cylindrique ?

      Si elle sont cylindriques, cest probablement que les briques sont au fond de cette « cuisiniere » grand modèle.
      Cette sortte n’est utilisé que par les petit restaurant, tel les stand de soupe.
      Mais tu approches, il s’agit d’une question de géométrie

    • #98465

      le charbon dans la main du gars n’est pas le meme que ceux dans le fourneau ? il a plus de trous ?

    • #98466

      il semble etre plus grand aussi

    • #101298

      @Ca Loc 91924 wrote:

      le charbon dans la main du gars n’est pas le meme que ceux dans le fourneau ? il a plus de trous ?

      Exact ! Le charbon than tổ ong, c’est à dire « le charbon avec de trous en nid d’abeille »

      c’est à dire disposé intelligemment en hexagone, donc 1 trou au milieu, 6 autour et 12 dans le denier cercle : 1+6+12 = 19

      J’ai remarqué à la télé que celui des Chinons était plus rustique :
      12 trous disposé en croix (donc moins bien répartis)

      Je me demande comment les Chinois appellent ça puisse que ce n’est pas un « nid d’abeille » ?

      Je n’ai jamais vu cette sorte au Vietnam

      Je pense que le journal prit une photo sur internet plutôt que d’aller photographier un resto de Pho !

    • #98477

      Qui a invente ce truc genial?
      Je me souviens m’etre chauffe aux boulets a Lyon, mais les boulets, ca s’effrite et c’est moins facilement manipulable.
      Ces cylindres a trous (poussiere de charbons+ argile calcaire) se tiennent bien jusqu’a la fin de la cuisson.
      Generalement le rechaud permet d’en placer 2 l’un sur l’autre.
      On les remplace tres facilement avec la pince idoine.
      En plus, je suis sur que ce produit revient bien moins cher que le gaz.
      Seul probleme quand on cuisine en interieur : les gaz brules.
      La cheminee dans la cuisine, ca n’est pas vraiment un reflexe Viet.

    • #98480

      Les trou du Than To Ong : viets : 19 en nid d’abeille

      ….OOO
      ..OOOO
      OOOOO
      ..OOOO
      ….OOO

      Les trous du charbon chinois : 12 en croix

      …….OO
      ..OOOO
      ..OOOO
      …….OO

      Avez vous déjà vu cette sorte ? Moi, jamais sauf à la TV, en Chine.
      àHP : Tu en as vu à Saigon ?

    • #101338
      DédéHeo;91976 wrote:
      Les trou du Than To Ong : viets : 19 en nid d’abeille

      ….OOO
      ..OOOO
      OOOOO
      ..OOOO
      ….OOO

      Les trous du charbon chinois : 12 en croix

      …….OO
      ..OOOO
      ..OOOO
      …….OO

      Avez vous déjà vu cette sorte ? Moi, jamais sauf à la TV, en Chine.
      àHP : Tu en as vu à Saigon ?

      ==================

      Moralité : Les vietnamiens sont plus malins que les chinois.
      Devinette : Pourquoi ?
      On s’amuse ici, je n’insulte personne :friends:

    • #101341
      hoang63;91995 wrote:
      ==================

      Moralité : Les vietnamiens sont plus malins que les chinois.
      Devinette : Pourquoi ?
      On s’amuse ici, je n’insulte personne :friends:

      ca c’est comme le gruyère plus il y a de charbon moins il y a de charbon

    • #101344
      VNbylove;91998 wrote:
      ca c’est comme le gruyère plus il y a de charbon moins il y a de charbon

      Gagné !

      Plus de trous, moins de charbon, le fabricant Viet est gagnant. Et en plus, ça brûle mieux parce qu’il y a plus de trous.

      Encore des petits trous, toujours des petits trous …. disait mon ami Serge G.

    • #101347

      @Ca Loc 91926 wrote:

      il semble etre plus grand aussi

      Pas sûr
      Mais Ca Loc a Gagné ! pour le nombre des tous
      Par contre le diamètre ? Je ne sais pas.
      Les trous vina sont phi 8 ou 9
      Peut-etre les trous chinois sont phi 11-12 ?
      Je n’ais jamais eu un truc chinois dans la main
      @HUYARD Pierre 91965 wrote:

      Qui a invente ce truc genial?
      Je me souviens m’etre chauffe aux boulets a Lyon, mais les boulets, ca s’effrite et c’est moins facilement manipulable.
      Ces cylindres a trous (poussiere de charbons+ argile calcaire) se tiennent bien jusqu’a la fin de la cuisson.
      Generalement le rechaud permet d’en placer 2 l’un sur l’autre.
      On les remplace tres facilement avec la pince idoine.
      En plus, je suis sur que ce produit revient bien moins cher que le gaz.
      Seul probleme quand on cuisine en interieur : les gaz brules.
      La cheminee dans la cuisine, ca n’est pas vraiment un reflexe Viet.

      Recalé !
      Il fallait remarquer la position des trous en nid-abeille et leur nombre 19
      Et qui a inventé les mômes ?
      Ca revient de l’école et ça te dit :
      – Papa, ça va etre dificile de te compenser en carbone arete de cuisiner avec ça.
      Tu pauses l’assiette de poisson frit sur la table, tu tournes la tête, ils ont déjà tout bouffé
      Tu fait la greve. Les mômes
      – Allo ? Al Fresco ? Pizza Austral
      On livre 2 pizza+10 brochettes+coca+salade
      -Tiens papa lave la boite , ça va te faire un Tuperware !
      @hoang63 92004 wrote:

      Gagné !

      Plus de trous, moins de charbon, le fabricant Viet est gagnant. Et en plus, ça brûle mieux parce qu’il y a plus de trous.

      Encore des petits trous, toujours des petits trous …. disait mon ami Serge G.

      Recalé aussi
      Bon A+ je vais regarder la TV

    • #98493

      Bonjour TLM,

      Je suis arrivée par hasard sur ce topic où l’on parle des trous du charbon ! :icon_scratch: Les trous… ça me troue ! 😆 Et en plus, il est question de compter les trous ! Ca c’est de la mathématique où je ne m’y connais pas : :confused:

      Et quand il s’agit de compter, moi… :je_sors:

      Bonne journée à tous ! :bye:

    • #101356
      DédéHeo;92007 wrote:
      Je n’ais jamais eu un truc chinois dans la main

      euh, et celle ci DéDé c’était fait exprès ou à l’insu de ton plein grès:Forum82:

    • #114047

      Je viens de comprendre le pourquoi du message de Buu Hoa :wink2:
      @Buuhoa 92018 wrote:

      …) Les trous… ça me troue ! 😆 Et en plus, il est question de compter les trous ! Ca c’est de la mathématique où je ne m’y connais pas : :confused:
      Et quand il s’agit de compter, moi… :je_sors:

      On appel ces briques de charbon « nid d’abeille » car les trous sont disposés de la manière la plus efficace, comme les nid d’abeille, en hexagone ; le quel a bien sûr 6 coté.

      Vous prenez 7 verres ou autres objets ronds identiques. Vous les rassemblé. ils se positionnent naturellement en nid d’abeille : 1 au milieu et 6 au tour :
      .OO
      OOO
      .OO

      C’est pourquoi, les briques de charbon des nordistes ont
      1 + 6 + 12 trous = 19 trous
      thantoong80.png

      ….O…O…O
      ..O…O…O…O
      O…O…O…O…O
      ..O…O…O…O
      ….O…O…O

      Visiblement, à Saigon, on s’est un peu trompé ; on a essayé de faire des trous plus petits ; donc il faut une rangée de plus. Et curieusement, ils en ont mis 5 ce qui rend impossible d’avoir les 3eme et 4eme rangées régulière 😆

      En se promenant dans un parc à Saigon :

      tto1675.jpg

      tto1677.jpg
      1 + 5 + 11 + 16 = 33 trous irréguliès

    • #99055

      Est ce une Vietnamienne sur la Planette Mars ?

      pt1839.jpg

      Non, le pauvre capteur de l’appareil foto est solarisé par l’excès de lumière. Et les dames qui se croyaient immunisées ont attrapé des coups de soleil sur les bras et les mollets 😆

      ptdune1823.jpg

      Tháp Po Sha INư, il semble que les Locaux (de Phan Thiết) l’écrivent comme ça
      poshainu1778.jpg

      tocobong1786.jpg
      Qu’est ce que cette sorte de panier « co bong » ?
      A quoi ça sert ?
      Je n’arrive pas a lire les accents.
      Probablement une pièce historique Cham puisque c’est exposé dans la tour.
      Je remarque qu’en tissant 3 trames, on obtient des hexagones « ni d’abeille »

      Par contre, le charbon « ni d’abeille » Phan Thiết, ce n’est pas ça :
      ttopt1840.jpg

      L’erreur est d’avoir essayé de centré sur 4 trous (au lieu d’avoir un 1er trou central, il y en a 4.
      Puis la 2eme rangée se débrouille à peu près, jusqu’à là, il y a bien 6 trous autour de chacun des 4 trous du centre.
      Pour la 3ème rangé, c’est un peu n’importe quoi ! Parfois 6, parfois 7

      Le total : 4 + 9 + 14 = 27 trous

      si on eu volu conserver une parfaite disposition en « ni d’abeille » comme les cartouches nordistes (1+6+12 = 19)
      ….O…O…O
      ..O…O…O…O
      O…O…O…O…O
      ..O…O…O…O
      ….O…O…O

      Mais en mettant 4 trous au centre, et bien ça ne peut pas être régulier non plus :
      Exemple de disposition en « nids d’abeilles » avec 4 trous centraux, mais c’est pas rond ! 28 trous :
      ..O..O..O..O
      O..O..O..O..O
      ..O..O.O..O..O
      O..O..O.O..O
      ..O..O..O..O..O
      ….O..O..O..O

      Notez que celle des Chinois ont bien 4 trous centraux, mais c’est une disposition en carré, pas en « nids d’abeilles »
      …..O…O
      O…O..O…O
      O…O..O…O
      …..O…O

      Peut-être que les gens de Phan Thiết ont voulu faire un mélange : Comme les Chinois mais en « nids d’abeilles » comme Halong, Hanoi ?

    • #99056

      Bonjour TLM,

      Tous ces trous me font penser à la chanson de Gainsbourg : « Je fais des trous, des petits trous, encore des petits trous ! » :wink2:

      Mais, il n’y plus de poinçonneurs aux Lilas… Et moi, et moi, dans mon jardin, je suis obligée de faire des trous, des petits trous… pour mettre les petites graines qui viendront le fleurir ! :bigsmile:

      Bonne journée à tous ! :bye:

Vous lisez 19 fils de discussion
  • Vous devez être connecté pour répondre à ce sujet.