Toutes mes réponses sur les forums
-
AuteurMessages
-
@Dông Phong 149735 wrote:
Bonjour et merci Dannyboy,
Cà s’est très bien passé avec plus de 80 personnes dans l’assistance, moitié Français moitié Vietnamiens, dans une ambiance amicale et chaleureuse.
Il y a eu 50 minutes d’exposé et presque 1h30 de questions-réponses, surtout sur l’évolution du quôc ngu du XVIIè siècle à nos jours, et sur l’étymologie (ancienne et souvent oubliée) des mots vietnamiens courants.
Certains auditeurs ont été frustrés car je n’ai amené qu’une quinzaine de mes bouquins (4 titres sur le VN) que j’ai dédicacés à ceux/celles qui les ont pris les premiers.
Par ailleurs, plusieurs membres du FV (encore merci à elles/eux !) m’ont envoyé des messages pour m’encourager et regretter de ne pas pouvoir venir. Je ne sais pas s’il y en avait d’autres dans la salle.
Bon dimanche.
Dông PhongOui, moi-aussi, je voulais y venir, mais comme c’est le jour ouvrable, or c’est impossible…
PHT
@dannyboy 149724 wrote:
Est-on sûr que “la lutte des résistants VN” les a permis d’échapper à « la misère profonde d’une grande majorité , prostitution étendue , en particulier infantile , pornographie , tranvestisme , transexualisme , etc… » ?
Le VN aujourd’hui espère arriver un jour à un PIB per capita égal à celui des pays comme Philippine, Thaïlande ou Brésil. Et seulement ensuite (donc probablement dans un siècle ou deux) viser un PIB d’un pays comme la France.
Mais d’après des infos fournies par mes connaissances, apparemment depuis ces dernières années, il y a de plus en plus de Vietnamiennes qui sont venues se prostituer en Thaïlande, et notamment dans des établissement bas de gamme. Sinon, on parle aussi des cas où certains des ouvriers vietnamiens travaillant en Thaïlande qui pillent et tuent leur patron.
15 septembre 2012 à 13h01 en réponse à : Christine Ha est devenue lauréate de MasterChef 2012 #151704Ici elle prépare le Cá Kho (poisson au caramel), un plat traditionnel vietnamien.
@robin des bois 149691 wrote:
Notre Auguste père lui a envoyé des secours en hommes jusqu’à ce qu’il eut vaincu les kay-Son et fût monté sur le trône de l’Annam.
Mais, dans les chroniques vietnamiennes sur cette période, on n’évoque que la présence de soldats siamois.
@robin des bois 149691 wrote:
L’Empereur Minh-Mang, comme mesure d’oppression, ordonna d’emmener en captivité à Saikong les filles de Notre Auguste Frère, Notre Auguste Mère, Notre propre Enfant, fit mettre à mort une fille de Notre Auguste Père pour la faire disparaître et ordonna aux grands mandarins et aux habitants du Cambodge d’aller habiter les uns dans les îles et les autres au Tonkin près de la Chine.
Merci !
En effet, je m’en doutais en constatant un certain groupe de population originaire du Nord dont le type nous rappelle étrangement celui des Cambodgiens.
Peut-être ce n’est pas encore trop tard car il me semble qu’on aille le repasser. Moi, je l’ai déjà vu.
INDOCHINE, DESTINS FRANÇAIS
jeudi 13 septembre
10:20
Documentaire > Historique
France – 2008
Durée : 90 min
Inspirée de récits de voyage, l’histoire de l’Indochine française des années 1920 à 1946 racontée par les derniers témoins de cette époque coloniale. Comme dans un roman colonial, l’histoire commence sur un bateau voguant vers l’Indochine. Durant cette traversée de plusieurs semaines, le voyageur médite les mythes et les fantasmes que lui inspire le continent à découvrir. Qu’il soit fonctionnaire, militaire, religieux ou simple aventurier, l’arrivée à Saigon est un choc, qui le projette dans un monde coupé en deux. D’un côté, la tradition d’une administration française ; de l’autre, celle des «indigènes»Tenez ! Voilà un petit extrait que j’ai trouvé sur le site du diocèse de Cayenne :
Le nouveau combat des Amérindiens
Depuis qu’en 1964, en Equateur, est née la première organisation représentative d’un peuple amérindien, des dizaines de mouvements ont vu le jour en Colombie, au Brésil, en Equateur, en Bolivie, au Mexique, au Guatemala. A l’occasion des « festivités du 500ème » elles ont élevé la voix pour rappeler que ce qu’elles ont vécu, au long de ces 500 ans, ce n’est rien de moins qu’un ethnocide, l’un des plus grands crimes contre l’humanité : « Il n’y a pas eu de rencontre de deux mondes, de deux cultures, mais une invasion militaire, politique et culturelle, de la part de l’Europe, nous soumettant à un génocide brutal… Nous affirmons que nous pouvons offrir une vision de monde et de sa conduite axée sur d’autres valeurs que le mercantilisme et l’exploitation de l’homme par l’homme, et d’autres méthodes que la croissance et le développement économique par la destruction de la mère-nature. En 1542, La Casas appelle l’attention des rois très catholiques d’Espagne sur les horreurs auxquelles il a assisté pendant plus de 50 ans : ‘Les chrétiens ont pénétré chez ces douces brebis tels des loups, des tigres et des lions très cruels et n’ayant pas mangé depuis plusieurs jours. Depuis des années, ils ne font que les mettre en pièces, les tueurs, les plonger dans l’angoisse, les affliger, les tourmenter et les détruire (…) Ils entraient dans les villages et les éventraient et mettaient en pièces les enfants, les vieillards, les femmes enceintes… faisaient des paris à qui fendrait un homme en deux d’un coup de couteau… Ils prenaient les bébés par les pieds et leur fracassaient la tête contre les rochers…’ Pour ceux qui réussissaient à s’enfuir dans la montagne, ‘on dressa des lévriers, chiens particulièrement méchants qui, dès qu’ils voyaient un Indien, le mettaient en pièces en un clin d’œil ; bien mieux, ils s’attaquaient à lui et le dévoraient comme s’il s’agissait d’un porc… Ces chiens se livrèrent à de grandes boucheries. Il faut le savoir… A cause de leur cupidité et de leurs ambitions insatiables, les plus fortes du monde, parce que ces terres sont riches et heureuses et que les gens y sont humbles, patients et faciles à mener, ces chrétiens n’ont eu envers les Indigènes ni respect, ni considération, ni estime. Ils traitent les gens, je ne dis pas comme des bêtes (plût au ciel qu’ils l’eussent fait !) mais comme du fumier et même moins que cela. J’en parle en toute connaissance de cause d’après ce que je sais et ce que j’ai vu pendant des années’. Lorsque Las Casas revient en Espagne, en 1547, plus de 15 millions d’Indiens ont été massacrés entre les Caraïbes, l’Amérique centrale et la région andine de l’Amérique du Sud.
Et voici ce que le Conseil des Episcopats d’Amérique Latine (CELAM) écrit : « Pour nous, le Dieu créateur de la vie, son esprit de libération, agissaient sur nos terres depuis des temps immémoriaux.
L’idolâtrie de l’Occident, cela a été de nous faire croire que Dieu devait arriver avec les Européens ; d’écraser de son mépris la force vitale et spirituelle des cultures aborigènes et africaines. Les 500 dernières années ont été pour nous 500 années d’invasion, d’oppression, de spoliation, de génocide, de destruction de la culture et de la religion des peuples autochtones (…)
Aujourd’hui, en Amérique latine, 300 millions d’hommes vivent en situation d’extrême pauvreté. Les pouvoirs économiques, financiers, militaires, culturels et religieux de l’Occident et de l’Amérique du Nord continuent à nous détruire…. Heureusement, à cette évangélisation violente et trompeuse a succédé l’évangélisation libératrice de notre peuple. Malgré la violence des Eglises et des Etats, les peuples opprimés ont su reconnaître un Dieu qui les écoute. Et la culture européenne, essentiellement européenne et portugaise, a su nous transmettre des valeurs plus positives, sa propre conception d’un christianisme des pauvres, par exemple. Et cette conception a su faire renaître une religion et une culture populaire de résistance et de lutte contre les dominateurs. »
Source : ICI10 septembre 2012 à 6h28 en réponse à : les Binh Xuyen, leur rôle durant la guerre du Viêtnam #151818@HUYARD Pierre 149607 wrote:
La mort du General Trình Minh Thế (Caodai de Tay Ninh), abattu au pont Y le 03 mai 1955 par un sniper, rappelle furieusement celle d’Elden Pyle au meme endroit dans « The Quiet American »
Apres avoir lu les articles de ce forum, je me rends compte que que ce n’etaient tant I
les Americains qui etaient a la manoeuvre dans les basses oeuvres a cette epoque, mais les Francais.
Qui financaient les armees secretes et les truands locaux?
Qui avaient organise un traffic de drogue sophistique (avec des Corses) pour financer ces operation secretes?
Qui stockaient les explosifs pour les attentats?
Les services Francais!
En fait, Alden Pyle aurait pu tout aussi bien pu s’appeller Jules Dupont.Mais, Graham Greene n’aimait pas les Americains, et c’etait meme le célèbre agent double Kim Philby qui l’avait recrute au MI6.
Ca faisait deux bonnes raisons pour faire du US bashing.
Aujourd’hui encore, certains des vieux nationalistes vietnamiens de la diaspora se montrent très mécontents du fait que les colonialistes français aient non seulement coupé le Vietnam en trois mais ils ont aussi armé et remonté la tête des minorités ethniques contre les Kinh afin de déchirer le Vietnam en petits morceaux par la création de micro-royaumes ou états autonomes dans les régions où vivaient les tribus ethniques.
Messieurs modos,
Hier j’ai posté deux articles, un à 15h08 et l’autre à 17h02, mais comment ça se fait qu’ils ne s’affichent qu’aujourd’hui ?
6 septembre 2012 à 19h32 en réponse à : Hommage aux Anciens Travailleurs Indochinois réquisitionnés en 1939/1945 #143209Les travailleurs indochinois de Sorgues sortent d’un long oubli

La ville de Sorgues a commémoré jeudi des événements longtemps occultés par la mémoire nationale: le recours à partir de 1939 à des milliers d’Indochinois, employés dans une poudrerie pour un salaire dérisoire et logés dans des camps très rudes
- « On était obligés de venir mais ils ont dit qu’on était volontaires. Si je ne partais pas, on mettait mon père en prison », se souvient Thieu Van Muu, un des deux vétérans de cette période présents à Sorgues, aujourd’hui nonagénaire
La ville de Sorgues a commémoré jeudi des événements longtemps occultés par la mémoire nationale: le recours à partir de 1939 à des milliers d’Indochinois, employés dans une poudrerie pour un salaire dérisoire et logés dans des camps très rudes.
« Comme les trois quarts de ces hommes, mon père n’a jamais parlé, jamais raconté les conditions dans lesquelles il avait voyagé et travaillé », confie avec émotion Danielle Vo Van, fille d’un de ces « ouvriers non spécialisés » (ONS).
Coiffée pour l’occasion du traditionnel chapeau conique des paysans d’Asie du sud-est, cette Seine-et-Marnaise a retrouvé à Sorgues une trentaine d’autres descendants de ces hommes, venus de toute la France.
Jusqu’à 4.000 Indochinois ont vécu dans les trois camps que comptait cette petite commune, à quelques kilomètres au nord d’Avignon. Malgré leur statut de civils, ils y étaient gardés jours et nuit et encadrés par des officiers et fonctionnaires coloniaux à la retraite. Ces « ONS » avaient été enrôlés, souvent de force, dans des régions rurales du Tonkin, de l’Annam et de Cochinchine, pour participer à l’effort de guerre en France.
« On était obligés de venir mais ils ont dit qu’on était volontaires. Si je ne partais pas, on mettait mon père en prison », se souvient Thieu Van Muu, un des deux vétérans de cette période présents à Sorgues, aujourd’hui nonagénaire.
Le vieil homme fait partie de cette minorité d’ouvriers -environ un millier sur les 20.000 venus en France- qui a choisi de rester dans le pays après la guerre, parce qu’il avait épousé une Française.
Son fils Jean-Luc raconte combien il a souffert du froid au cours de son séjour à Sorgues, privé de couvertures, marchant nu-pieds en plein hiver. « Les stèles n’ont pas d’importance: ce qui compte, c’est que les historiens s’emparent de cette période », estime-t-il.
Injustices Une plaque commémorative devait être dévoilée à l’entrée de l’ancien camp de Bécassières, en présence du maire (UMP) de Sorgues, Thierry Lagneau. L’élu reconnaît que cet hommage arrive bien longtemps après les faits, mais souligne que « le pire serait de ne pas mettre en lumière ce passage de notre histoire, même autant de temps après ».
Cette page d’histoire a commencé à sortir de l’ombre en 2009, lorsque la ville d’Arles a organisé un hommage aux Indochinois du « Service de la main d’oeuvre indigène », partis développer la culture du riz en Camargue quand la fin des hostilités avec l’Allemagne rendit inutile leur travail dans les usines d’armement. Les villes de Saint-Chamas (Bouches-du-Rhône) et de Toulouse, puis Sorgues, lui ont emboîté le pas.
« Depuis trois ans s’est amorcé au sein des communes un mouvement très important de reconnaissance de cette page sombre et enfouie de l’histoire coloniale », souligne le journaliste Pierre Daum, auteur d’un livre de référence sur le sujet, « Immigrés de force, les travailleurs indochinois en France (1939-1952) ». Aujourd’hui, il souhaite que « des députés, des ministres, le président » s’emparent de cette question.
Pour l’historien Gilles Manceron, spécialiste de la colonisation française, cet épisode de notre passé colonial « montre que cette période a été une succession d’injustices à l’égard des +indigènes+ ».
De nombreux ONS n’ont en effet réussi à regagner leur pays qu’en 1952, après de longues années d’exil forcé et sans emporter la moindre indemnisation.
La commémoration de Sorgues s’accompagne d’une exposition intitulée « Indochine de Provence, le silence de la rizière » et de la sortie d’un album collectif, « Indochine de Provence », en octobre chez Actes Sud.
Source : ICI
“Tượng Đài Alexandre De Rhodes”:
Ai Là Người Hô Biến ?
Trần Điều
[TABLE= »width: 85% »]
[TR]
[TD]
[/TD]
[TD= »width: 228″] 19 tháng 7, 2009[/TD]
[/TR]
[/TABLE]
Trong khi thiền sư Vạn Hạnh với tầm nhìn xa rộng cố vấn và thuyết phục vua Lý Thái Tổ dời đô về Thăng Long để tạo kế lâu dài cho dân tộc còn chưa có một tượng đài xứng tầm ở Thủ đô thì Đắc Lộ đang được người ta « rục rịch cổ vũ » kéo ra đứng ở Thăng Long.
Mảnh đất Việt Nam đã phải chịu 1.000 năm Bắc thuộc và 100 năm Pháp thuộc. Những thế kỷ ngoại thuộc đầy tủi nhục và đau thương ấy cung cấp cho ta cái nhìn nhiều chiều về hệ lụy chiến tranh và bộ mặt thật của những đồng thủ phạm đã tạo ra nó. Chiến tranh xâm lược được cổ động qua những bộ óc và cả những “văn tự” chứa đựng âm mưu đồng hóa.
Trong âm mưu đó, nhiệm vụ căn bản để người dân bản địa quên gốc mất nguồn chính là những hành động triệt tiêu bản sắc văn hóa, phá hoại di sản, áp đặt giáo dục… Điều khủng khiếp là nó được ẩn núp dưới hóa những từ như “văn minh”, “khai hóa” hết sức thâm độc.
Nhưng âm mưu đồng hóa đó lại được một số người chủ ý ca tụng trong một xã hội mà nhiều việc làm, nhiều mối quan hệ đang cần phải làm sáng tỏ dưới khía cạnh “động cơ”.
Đó là những điều người viết buộc phải nhắc đến qua bài viết “Một Tượng đài ALEXANDRE DE RHODES, sao không…” (sic) của Nguyễn Hàng Tình trên Tia Sáng online ngày 16/7/2009 T (22 tháng 7, 2009 không còn đăng nữa).
Hàng Tình quả là biết “Tàng Hình” khi viết:
“Hằng ngày khi những cuốn sách được giở ra trong trường học, những trang báo được lật ra đây đó trên khắp các đường phố Việt Nam, cả những trang Web Việt ngữ được bày ra mênh mông trên mạng… có khi nào ta bình tâm để nghĩ về cái gốc gác thiêng liêng của “Tiếng” nước mình, về con chữ, và cả người đã tạo ra”.
Hàng Tình muốn “văn vẻ” đến cái chữ viết La-tinh, và quy hết “công” cho Alexandre de Rhodes (linh mục Dòng Tên, có tên Việt là Đắc Lộ). Đắc Lộ đã học tiếng của người Việt, đã mượn cái tiếng đó để “sáng chế” ra chữ quốc ngữ (chưa đầy đủ khi đó).
Trong bài thuyết trình đọc tại Giáo xứ Công Giáo Việt Nam ở Paris nhân kỷ niệm 400 năm sinh nhật Đắc Lộ (1593-1993), Nguyễn Khắc Xuyên đã viết:
“Thực ra Đắc Lộ không phải là người sáng chế ra thứ chữ viết theo tự mẫu Latinh. Đây là một sự nghiệp chung của một số giáo sĩ thuộc nhiều dân tộc khác nhau, trong đó đặc biệt là người Bồ, rồi tới người Ý, người Pháp. Nhưng Đắc Lộ là người được nói tới nhiều hơn hết và vì đó kể như có công nhất, bởi vì các tác phẩm của ông còn tồn tại cho tới ngày nay, trong khi nhiều tác phẩm của các đồng nghiệp đã thất lạc…” (Giáo sĩ Đắc Lộ (Alexandre de Rhodes) 1593-1660).
Và Nguyễn Đình Đầu, một trong những người bênh vực Đắc Lộ hết mực, cũng phải công khai thừa nhận “không một ai trong hội thảo cho rằng Đắc Lộ “là người sáng nghĩ ra chữ Quốc ngữ”, mà chỉ là người học nói tiếng ta từ chính người Việt…” (Bùi Kha – Biện chính với Nguyễn Đình Đầu).
Chúng ta “bình tâm” nhưng không phải để nghĩ về “cha đẻ” ấy mà là để hiểu rõ hơn về những cố gắng sáng tạo chữ viết của ông cha trong nhiều thế kỷ đã dần định hình một thứ chữ Nôm nhưng đã bị những âm mưu đồng hóa thủ tiêu bằng mọi cách.
Thực ra Hàng Tình chưa tiếp xúc với những tranh luận gần đây (năm 2008) giữa Bùi Kha và Nguyễn Đình Đầu về Đắc Lộ trên tạp chí Hồn Việt và trên sachhiem.net, nên mới nhắm mắt mà viết “cha đẻ ra chữ viết tiếng Việt hiện đại, chữ Quốc ngữ, ông Alexandre de Rhodes – một người sinh ra từ vùng Avignon (Pháp), có gốc Do Thái ấy, biệt khuất chúng ta kể từ rất lâu rồi, vào thế kỷ XVII”.
Hàng Tình so sánh: “Nhìn quanh các nước Đông Á, nhận ra lịch sử đã đưa đẩy ngôn ngữ Việt ta thoát ra khỏi hệ thống chữ viết tượng hình, khỏi món nợ “vay mượn” dai dẳng lối ghi âm (chữ viết) Trung Hoa, cái ước mơ đau đáu Nhớ Cụ mà người Nhật, Triều Tiên chưa thực hiện được. Với chữ viết (có được như hiện nay), rõ ràng là cái rõ nhất chúng ta có độc lập, đang thực sự độc lập”.
Ông cha ta đã từ chữ viết tượng hình của người Trung Hoa mà sáng tạo ra chữ Nôm trong hoàn cảnh ý thức về một dân tộc cần phải có chữ viết riêng. Chưa thể làm gì hơn cho việc phổ biến chữ viết ấy thì quân Pháp xâm lược Việt Nam. Đắc Lộ từng thừa nhận: “Tôi chưa công bố thánh chiến chống mọi địch thù của đức tin ở Nhật, ở Trung Quốc, ở Ðàng Trong, ở Ðàng Ngoài và ở Ba Tư thì lập tức đã có một số đông con cái thánh Inhaxu, đầy tinh thần đã đưa thánh Phanchicô Xavie tới ba trăm quốc gia, các ngài đã bừng bừng ao ước vác thánh giá Thầy và đem đi cắm những nơi cùng kiệt cõi đất.” (Hành trình và truyền giáo).
Giám mục Puginier, người có công lớn trong việc chiếm phá chùa Báo Thiên để xây nhà Thờ lớn Hà Nội (hiện nay) thì không ngần ngại tuyên bố: “…tôi xem việc tiêu diệt chữ Nho và thay thế dần dần ban đầu bằng tiếng An Nam (chữ Quốc ngữ, BK), rồi bằng tiếng Pháp như là phương tiện rất chính trị, rất tiện lợi và rất hiệu nghiệm để lập nên tại Bắc Kỳ một nước Pháp nhỏ ở Viễn Ðông”.
Cứ như lời của Puginier nói thì mục tiêu cuối cùng trong công cuộc đồng hóa là người Việt sẽ sử dụng tiếng Pháp. Và nếu không có những người cộng sản thì chắc người Việt sẽ không viết như chúng ta hôm nay, để cho ai đó “kể công” của Đắc Lộ mà không màng đến liêm sỉ quốc gia. Không hiểu sao Hàng Tình “đóng đinh” rằng “chúng ta có độc lập, đang thực sự độc lập” khi thoát ra khỏi cái chữ tượng hình. Mượn của Trung Hoa thì không có “độc lập”, còn mượn của Latinh thì có “độc lập” thực sự chăng?
Hàng Tình hiểu “độc lập” này như thế nào? Giống như quốc gia Philippinne nói và viết hoàn toàn bằng chữ Latinh, còn bản sắc thì mất gần hết chăng? Còn người Nhật, hiện nay họ vẫn sử dụng phần lớn chữ Trung Hoa nhưng văn hóa của họ, tiếng nói của họ có biến mất không? Có ai bảo họ không có “độc lập” không? Các nước sử dụng mẫu tự Latinh ở phương Tây sẽ định nghĩa sao về “độc lập” cho riêng mình?
Chưa hết,trong Thư đề ngày 12/01/1882, từ Chợ Quán “Kính gởi các vị trong Hội Đồng Thuộc Địa”, Bao-ti-xi-ta Trương Vĩnh Ký viết rõ hơn về mục đích các tác phẩm của ông:
“Thưa quí vị,
Tôi hân hạnh gởi đến quí vị một bản trình bày từng tác phẩm xuất bản mà tôi đã biên soạn.
Làm như vậy, ý định của tôi là để chứng tỏ với quý vị rằng trong 13 cuốn sách tôi đã xuất bản cho đến nay do tiền tôi bỏ ra, tôi chưa bao giờ đi lệch mục tiêu chính và trực tiếp mà tôi đã trình bày trước đây trong các thư tôi viết vừa cho nhà cầm quyền, vừa cho Ủy ban Phụ trách Cứu xét những tác phẩm của tôi. Mục tiêu đó là sự biến đổi và đồng hóa dân tộc An Nam » (Nguyễn Sinh Duy, “Cuốn sổ bình sinh của Trương Vĩnh Ký”, NXB Nam Sơn, Sài gòn, tháng 3,1975).
Hàng Tình: “Có quá lời không chưa rõ, nhưng ai đó đã từng bảo: “Với việc Latin hoá chữ viết tiếng Việt, Alexandre de Rhodes đã đặt Việt Nam tiến bước văn minh, hòa nhập cùng nhân loại trước các dân tộc Đông Á khác 300 năm”. Không phải ngẫu nhiên mà từ cuối thế kỷ XIX, và đầu thế kỷ XX ngay giới trí thức Nho học Việt Nam cũng đã quyết liệt cổ suý, truyền bá chiến lược cho sự lớn mạnh của Quốc ngữ, đẩy hệ thống chữ tượng hình, chữ Hán – Nôm vào cáo chung, để rồi chúng ta có được một di sản ngôn ngữ/chữ Việt như ngày hôm nay”.
Tại sao Hàng Tình phải viết “có quá lời không chưa rõ”? Rõ là “quá lời” lắm chứ. Vì ai cũng biết những lời nhận xét trên phát xuất từ Nguyệt san MISSI [do các cha Dòng Tên (một dòng tu với những lời thề rất thiếu tính người) người Pháp điều khiển]. Vatican thì mở “Hội thảo” về Đắc Lộ, còn MISSI thì giật tít « Khi cho Việt Nam các mẫu tự La Tinh, Alexandre de Rhodes đã đưa Việt Nam đi trước đến 3 thế kỷ« . Chẳng lẽ ông Hàng Tình không hiểu nổi “tính khách quan” trong câu tục ngữ của người Việt “mẹ hát con khen” à?
Đắc Lộ là một người không thật thà, hay phóng đại về việc làm của mình tại An Nam. Và những “bốc phét” của ông ta đã bị Yoshiharu Tsuboi lột tả trong cuốn Catholicism et Sociétés Asiatiques, trg. 136, về « nghệ thuật » phóng đại sự việc để lừa dối chính quyền Pháp cũng như Tòa Thánh Vatican của Rhodes:
« Vào khoảng 1650, Alexandre de Rhodes tuyên bố rằng, người Việt Nam cải đạo theo Ca Tô giáo với nhịp độ 15000 một năm, con số mà khoảng hai mươi năm sau, những thừa sai Pháp cho rằng đã phóng đại, vì họ chỉ thấy có độ 60.000 thay vì 200.000 tín đồ Ki Tô như các giáo sĩ dòng Tên đã tuyên bố”.
Hàng Tình: “Suốt 20 năm gắn bó với Việt Nam, đến và đi thầm lặng, rồi tạo ra thứ chữ Việt có kiểu ký hiệu phổ biến như bao dân tộc châu Âu, Mỹ, Phi, Úc đó, Alexandre de Rhodes đã có đến 6 lần bị chính quyền phong kiến Việt Nam, chúa Nguyễn lẫn chúa Trịnh… trục xuất (nhưng ông vẫn luôn tìm cách để được quay lại). Khi về châu Âu, ông vẫn đeo đuổi cho ngôn ngữ Việt, bỏ ra tiếp 6 năm nữa để hoàn thành công trình ngôn ngữ ấy (bộ Từ điển Việt – Bồ – La “Dictionarium Annamiticum Lusitanum et Latinum”, vào năm 1651, tại Italia) cho sứ mệnh tinh thần của mình (rao giảng Phúc Âm), cùng lúc cho văn hoá Việt, dân tộc Việt”.
Hàng Tình ngày càng lộ rõ mình là một kẻ “Tàng Hình” trong đánh tráo khái niệm. Vì viết như vậy là không lương thiện với lịch sử, bởi nó sẽ làm cho người đọc (ít tiếp cận thông tin về Đắc Lộ) hiểu lầm rằng Đắc Lộ đến Việt Nam khi ấy chỉ để “tạo ra thứ chữ Việt…”, “theo đuổi ngôn ngữ Việt”. Hàng Tình nên đọc lại lịch sử về Đắc Lộ và xem 6 lần bị trục xuất ấy có phải do “theo đuổi ngôn ngữ Việt” không?
Hàng Tình tìm người “bảo kê”: “Chúng ta – dân tộc Việt Nam – mang ơn ông ấy (Alexandre de Rhodes) là một sự thật!”. Ông Võ Văn Kiệt – vị cố Thủ tướng được dân yêu quí và ngưỡng vọng, từng bảo thế. Những tháng ngày về hưu, ông Kiệt càng nghĩ nhiều hơn về công lao của Alexandre de Rhodes (ông tự đặt tên Việt cho mình là Đắc Lộ). Và thế là ông đã mời điêu khắc gia Phạm Văn Hạng và nhà sử học Dương Trung Quốc đến nhà ở TP.HCM để “đặt hàng”, nhờ tạc cho được một bức tượng về Alexandre de Rhodes, mà ông bảo trước hết cho chính ông, để ông với tư cách một người Việt tỏ lòng tri ân người có đóng góp cho dân tộc yêu dấu mình. Nhưng rồi buộc phải trách nhiệm hơn, ông bảo với nghệ sĩ Hạng và ông Quốc: “Đợi khi nào thuận lợi, cố tìm cách để tượng đấy được đặt ở Thủ đô Hà Nội, chúng ta biểu thị một sự hàm ơn, và vinh danh người có công, tỏ rõ sự quí trọng văn hoá, khoa học…”.
Tôi không biết đây là lời khen hay chê ông cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt. Vì ông Kiệt không thể “lớn lối” đại diện dân tộc này để mang ơn một trong những kẻ đã chủ mưu dẫn binh đến cướp nước và đồng hóa dân tộc ta được. Ông Kiệt tạc tượng, hay “cúc cung bái” Đắc Lộ là quyền tự do cá nhân của ông ấy. Nhưng việc “Đợi khi nào thuận lợi, cố tìm cách để tượng đấy được đặt ở Thủ đô Hà Nội, chúng ta biểu thị một sự hàm ơn, và vinh danh người có công, tỏ rõ sự quí trọng văn hoá, khoa học…” (nếu đúng như Hàng Tình nói) thì là một việc làm hồ đồ, xúc phạm đến tình cảm dân tộc và máu xương đã đổ xuống vì độc lập dân tộc của đồng bào.
Và tôi cũng không nghi ngờ gì về việc ông Dương Trung Quốc tại sao lại a dua bàn bạc cái việc “đại sự” này, vì ông cũng từng phát biểu: “Nếu nói cho đủ thì trong tiến trình lịch sử của mình, Việt Nam lại còn có cơ hội tiếp cận (vì lý do chiến tranh và ý thức hệ) với nhiều nền văn minh…” và “Chiến tranh thật khốc liệt với nhiều tội ác và thương tích nhưng đó là một thế kỷ đủ giúp Việt Nam bứt ra khỏi cái thế giới Trung Hoa truyền thống không chỉ về chính trị mà quan trọng hơn là sự tiếp nhận những giá trị văn của văn hoá phương Tây, trở thành một phần di sản và bản sắc của văn hoá Việt Nam hiện đại”.
Đó là nhận thức “không vỏ dưa thì vỏ dừa” về chiến tranh của ông Dương sử h(ọc). Miễn chê!
Một cái tên đường ở Tp.HCM (và chỉ nên có ở Tp.HCM) đã là quá đủ để dành cho Alexandre de Rhodes. Khi ông Võ Văn Kiệt còn đương chức đã “thỏa thuận” theo lời đề nghị “ngoại giao” của quốc gia Vatican để tôn vinh cho Đắc Lộ. Việc làm này khi ấy vốn dĩ đã là việc làm “xé rào dư luận”, nếu không muốn nói là “đi đêm”. Người ta nghi ngờ về bộ óc của những người “thẩm định”, vì họ đã có đủ tư cách và thẩm quyền văn hóa để làm điều đó hay không, hay do họ bị quan (tiền) chi phối. Chỉ cần đọc kỹ lịch sử về Đắc Lộ đủ thấy một số người đã đánh tráo sự thật nhằm đưa một kẻ cướp nước với âm mưu đồng hóa thành « tượng đài » của dân tộc. Muốn làm điều này nhanh gọn, không có việc “thiết thực” hơn là mở “Hội thảo khoa học”. “Hội” thì có, “thảo” thì không, còn “khoa học” thì vô cùng lờ mờ.
Hàng Tình: “Với Alexandre de Rhodes, tượng ông đã được tạc xong (bằng đá hoa cương, cao 3m, rộng 2m, nặng 43 tấn) lâu rồi, đang để ở ngoại ô thị xã Thủ Dầu Một (tỉnh Bình Dương), nhưng vì người “bảo hộ” cho sự chào đời (và tồn tại) của nó cũng đã khuất, nên ông Hạng lẫn ông Quốc giờ chỉ nhìn tượng ông Rhodes rồi nhìn vào nhau (!), bởi không biết phải “đặt đâu”, và “làm sao đặt được”, dù biết rằng động thái tri ân ấy vào những năm 1941 đã từng diễn ra (do Hội Trí Tri và Hội Truyền bá chữ Quốc ngữ người Việt ở Việt Nam thực hiện): Một bia vinh danh Alexandre de Rhodes được đặt ngay bên trái tim Thủ đô, ở hồ Gươm”.
Người Việt không bao giờ quên ơn những người nước ngoài có đóng góp về văn hóa, khoa học cho dân tộc. Nhưng những người nước ngoài đó không thể là những kẻ vận động binh đao để tiến hành chiến tranh xâm lược với âm mưu đồng hóa. Đó chính là thái độ ứng xử rất phân minh của người Việt. Vì vậy Hàng Tình so sánh Đắc Lộ với Pasteur, A.Yersin, Calmette, Marie Curie… là rất khập khiễng.
Năm 1941 Hội Trí Tri cùng với Hội Truyền bá Quốc ngữ đã quyên góp để dựng một tấm bia kỷ niệm ngày sinh nhật thứ 350 của giáo sĩ Đắc Lộ ở gần bên bờ hồ Gươm trước cửa đền bà Kiệu.
Cụ Hoàng Xuân Hãn viết về Hội này như sau: “Lần đầu nghe nói đến tên hội này, tôi lấy làm ngạc nhiên, rồi đáp: “Không ai mời tôi cả. Vả chăng ngày nay ai mà chẳng học quốc ngữ; thì lập hội làm gì ? Hoặc quốc ngữ đây nghĩa là tiếng ta. tiếng và văn Việt ngữ?Lập hội với mục đích ấy cũng tốt, vì ngày nay ai cũng muốn nói tiếng tây cho thoáng, chứ không hiểu đúng tiếng ta, đến đỗi hạng lầm hiểu rằng »yếu điểm” là điểm yếu, ngày càng nhiều”. Cụ để tôi nói dài mới ngắt lời, rồi đáp: “Truyền bá quốc ngữ là truyền bá cách viết tiếng ta bằng những chữ la-tinh A, B, C” (Nhớ lại hội Truyền bá quốc ngữ… – Báo Đoàn Kết tháng 9-10-1988).
Hành động lập bia của họ ở thời điểm Pháp đang đô hộ có thể do chưa tiếp cận chính xác tư liệu để đánh giá về sự thật Đắc Lộ. Nhưng phần nào động cơ kỷ niệm của họ là trong sáng vì họ sớm nhận ra “ngày nay ai cũng muốn nói tiếng Tây cho thoáng”. Mục đích cuối cùng của các cha đạo là người bản xứ sẽ nói và viết tiếng Tây, chứ không phải thứ chứ quốc ngữ chưa hoàn thiện như ở thời Đắc Lộ.
Hàng Tình: “Tượng đài Nguyễn Trãi sừng sững ở Québec (Canada), hay 18 danh nhân Việt Nam được đặt tên đường ở Houston (Texas, Hoa Kỳ)… là thông điệp nhắc nhở về những giá trị đóng góp cho hạnh phúc của con người được chấp nhận và thừa nhận luôn không biên giới, huống gì “nhân vật” Alexandre de Rhodes, người hằng ngày đồng hành cùng chúng ta, đóng góp cho sự phát triển, văn minh của chúng ta. Hình như chúng ta đang mắc nợ một tượng đài, cùng dăm ba con đường phố hiền hoà mang tên “người cho ta cái chữ” ấy”.
Càng so sánh càng thấy Hàng Tình rất ngu ngơ về lịch sử. Nguyễn Trãi là một danh nhân văn hóa thế giới, ông chẳng có âm mưu gì với nước Canada. Dĩ nhiên, về ngoại giao, các nước từng đặt quan hệ với nhau, có những ứng xử như vậy là bình thường. Ông Lê Nin chẳng có ngày nào ở Việt Nam mà Việt Nam vẫn có tượng đài của ông ta. Những tượng đài người nước ngoài được xây dựng để bày tỏ sự tôn trọng và gắn kết tình hữu nghị. Nếu những nước đó từng xây dựng tượng đài của những kẻ dẫn quân vào xâm lược đất nước họ, thì Hàng Tình (Tàng Hình) hãy đem ra so sánh, bằng không chính việc làm này, Hàng Tình đã miệt thị những danh nhân văn hóa của người Việt.
Những người Việt (đa số là Phật tử) sẽ nghĩ gì, nếu tượng đài Đắc Lộ xuất hiện ở Hồ Gươm (Hà Nội) – một mảnh đất thiêng vốn dĩ đề cao những giá trị văn hóa hòa bình. Ý nghĩa của hồ Hoàn Kiếm không chỉ bằng hành động trả vật dụng gươm thần mà còn phải trả cả cái gươm trong bụng. Đắc Lộ đã không ngừng miệt mài rèn gươm bụng, để “nhào nặn” chữ quốc ngữ dùng làm bao để bọc nó. Và chúng ta không thể tưởng tượng được rằng mỗi khi đi qua « tượng đài » Đắc Lộ chúng ta nghĩ về mảnh đất Thăng Long mà biết bao chùa chiền di sản bị thực dân Pháp kết hợp với các cha đạo nước ngoài tàn phá. Và người Phật tử sẽ nghĩ gì khi một cha đạo như Đắc Lộ từng nói rất “văn hóa” như sau: “Bởi Tam giáo này, như nguồn độc, nhiều sự dối khác. Song le bắt mỗi sự dối ấy chẳng có làm chi, vì chưng biết là bởi đâu mà ra, cho hay tỏ tường là dối thì vừa. Như thế có chém cây nào độc cho ngã, các ngành cây ấy tự nhiên cũng ngã với. Vậy thì ta làm cho Thích Ca là thằng hay dối người ta, ngã xuống, …”. (Phép giảng tám ngày). Ôi! Có lẽ nào sẽ có một “tượng đài chữ viết” cho những ngôn ngữ “thiêng liêng” như vậy sao?
Trong khi thiền sư Vạn Hạnh với tầm nhìn xa rộng cố vấn và thuyết phục vua Lý Thái Tổ dời đô về Thăng Long để tạo kế lâu dài cho dân tộc còn chưa có một tượng đài xứng tầm ở Thủ đô thì Đắc Lộ đang được người ta « rục rịch cổ vũ » kéo ra đứng ở Thăng Long. Trong khi hai di sản nổi tiếng của Phật giáo là chùa Báo Thiên và Báo Ân tại khu vực Hồ Gươm còn chưa được phục dựng thì Đắc Lộ (bằng đá hoa cương) lại được giật tít trên Tia Sáng để dọn đường đến đó đứng.
Năm 1624, Đắc Lộ đến đàng Ngoài, đánh dấu sự khởi đầu của khối liên minh thực dân đế quốc Pháp-Vatican. Sau 10 năm hoạt động ở Việt Nam, Đắc Lộ đã có đầy đủ bản đồ Việt Nam, có một bản báo cáo tỉ mỉ về tình hình Việt Nam đệ trình cho Giáo hoàng ở Vatican và đồng thời đệ trình cho vua Louis XIV của Pháp vào lúc bấy giờ, kèm theo bản báo cáo đề nghị « Đánh chiếm Việt Nam« .
“Tượng đài” cho con người này? Đây quả là một huyễn thuật “hô biến” rẻ tiền mà một số người đã và đang cố tình dựng ra
TRẦN ĐIỀU
Source : ICI
@Dông Phong 149268 wrote:
Voici la fameuse statue et le sculpteur.
Dông PhongÉtonnement, cette statue est une commande de l’ancien premier ministre Võ Văn Kiệt, un admirateur d’Alexandre de Rhodes.
Pour avoir lu pas mal d’articles écrits par les intellectuels vivant à l’intérieur et à l’extérieur du pays, je trouve que les communistes vietnamiens, eux, adoptent souvent un langage plutôt modéré vis à vis de l’ancienne puissance coloniale et l’église, contrairement aux nationalistes dont les discours sur la colonisation et la christianisation du Vietnam sont tellement violents que, à les entendre, même l’oncle Hô doit retourner dans sa tombe.Hàng Tình tìm người “bảo kê”: “Chúng ta – dân tộc Việt Nam – mang ơn ông ấy (Alexandre de Rhodes) là một sự thật!”. Ông Võ Văn Kiệt – vị cố Thủ tướng được dân yêu quí và ngưỡng vọng, từng bảo thế. Những tháng ngày về hưu, ông Kiệt càng nghĩ nhiều hơn về công lao của Alexandre de Rhodes (ông tự đặt tên Việt cho mình là Đắc Lộ). Và thế là ông đã mời điêu khắc gia Phạm Văn Hạng và nhà sử học Dương Trung Quốc đến nhà ở TP.HCM để “đặt hàng”, nhờ tạc cho được một bức tượng về Alexandre de Rhodes, mà ông bảo trước hết cho chính ông, để ông với tư cách một người Việt tỏ lòng tri ân người có đóng góp cho dân tộc yêu dấu mình. Nhưng rồi buộc phải trách nhiệm hơn, ông bảo với nghệ sĩ Hạng và ông Quốc: “Đợi khi nào thuận lợi, cố tìm cách để tượng đấy được đặt ở Thủ đô Hà Nội, chúng ta biểu thị một sự hàm ơn, và vinh danh người có công, tỏ rõ sự quí trọng văn hoá, khoa học…”.
Source :Ce professeur hollandais est vraiment un homme formidable.
@DédéHeo 149258 wrote:
10 dirigeants de Vinashin condamnés de 10 à 20 de prison
De 10 à 20 ans pour ce qu’ils ont commis ce n’est rien.
Le niveau des PDG viet cong est égal à celui des gérants des bar-café des pays développés.
PHT
Dans le cadre de la célébration du millénaire de Thang Long, le peintre et sculpteurPhạm văn Hạng a réalisé une statue en marbre de 43 tonnes d’Alexandre de Rhodes, considéré par certains comme un des bienfaiteurs pour la culture vietnamienne, afin de l’offrir à la ville de Hanoi, et cela a fait coulé beaucoup d’encre et de salive.
Voilà un extrait trouvé sur KBCHN, un site crée par Nguyen Phuong Hung, journaliste et ancien officier de l’armée du Sud-Vietnam.Tạp chí Văn nghệ số 69 bộ mới ngày 02/7/09; tạp chí Văn Hoá Phật Giáo, số 86, Tuổi trẻ online ngày 29/6/09 cũng như một số báo giấy, báo điện tử trong và ngoài nước rộ lên những phản hồi về vụ ông Phạm văn Hạng đã hoàn thành tượng Đắc Lộ nặng 43 tấn, bằng đá hoa cương trắng, để tại Thủ Dầu Một, nguyện hiến tặng Hà nội nhân kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long. Lịch sự, chính quyền Hà Nội phúc đáp bằng văn thư, hứa sẽ cho đoàn vào thẩm định giá trị tác phẩm điêu khắc.Alexandre de Rhodes
– hay Đắc Lộ
Alexandre de Rhodes mà lịch sử xôn xao công và tội, nếu gọi là chữ quốc ngữ dưới dạng La Tinh do công của Đắc Lộ, điều này các nhà nghiên cứu như Bùi Kha đã phủ nhận một cách xác đáng; Ngoài cái công ảo hoá đó, Đắc Lộ làm được gì cho dân tộc như một Pasteur, một Yersin…? Nếu bảo Đắc Lộ là nhà văn hoá Tôn giáo thì ngôn ngữ khiếm nhã trong phép giảng tám ngày đòi chém thằng Thích Ca thì loại văn hoá gì?Một giáo sĩ đi truyền đạo luôn triệt tiêu văn hoá và tôn giáo của một dân tộc , thì đó là loại văn hoá tôn giáo gì?
Không những tại Việt Nam đã có một thời bài xích các cố đạo mà trước đó họ cũng đã nâng đỡ các các cố đạo, ngay cả Trung Hoa, Nhật Bản, Ấn Độ…cũng đã chống báng vì sự ngạo mạn của các giáo sĩ xem thường phong tục, tập quán, tín ngưỡng của bản địa, muốn áp đặt văn hoá Thần học để khống chế tinh thần quần chúng,
biến con người thành một sinh vật chỉ biết vâng lời các chủ chăn mà không cần đến lý trí phán đoán đúng sai.
Hơn 5 lần Alexandre de Rhodes bị chúa đàng trong – đàng ngoài trục xuất, và cũng nhiều lần trốn trở lại Việt Nam hoạt động bất hợp pháp, chứng tỏ một nhân cách thiếu nghiêm túc và bất khả tín. Những tàng thư minh chứng cầu viện ngoại binh và giáo sĩ đến chiếm đoạt đất nước ta mà Đắc Lộ đã khẩn cầu Pháp hoàng Louis IV. Đắc Lộ cũng báo cáo chi tiết về tình hình kinh tế, thương mãi, tôn giáo, chính trị, địa dư…của Việt Nam cho Pháp và các Giám mục của Giáo Hội Pháp. Hành động đó nếu không gọi là tình báo thì gọi là gì? Ý đồ chiếm đoạt một đất nước bằng quân sự và tình báo chả lẽ là có công với dân tộc Việt???
Hình ảnh một đấng minh Vương dầy công dựng nước như Lý Thái Tổ, một kẻ phạm tội với dân tộc Âu Lạc như Alexandre de Rhodes, chả lẽ tôn kính ngang nhau?
Ông Phạm Văn Hạng nghĩ gì khi đề nghị tặng tượng Đắc Lộ vào dịp kỷ niệm nhớ ơn tiền nhân của đất nước? Phải chăng đây là một sự biếm nhẽ khinh thường tổ tiên, hay là một thử thách trình độ nhận thức của các nhà lãnh đạo Hà Nội về lịch sử dân tộc?
Hình ảnh một Đắc Lộ được đưa lên báo giấy và báo điện tử, có đúng là thật ảnh của Đắc Lộ hay do tay nghề kém của tác giả mà biến tác phẩm điêu khắc thành một gương mặt quỷ??? Trên đầu Đắc Lộ tác giả vẽ mấy vần chữ ABC ý muốn nói Đắc Lộ là tổ khai sinh ra chữ quốc ngữ La Tinh hay ý muốn nói cái đầu đó chỉ là trình độ ABC??? Nếu cho đó là tổ khai sinh ra chữ quốc ngữ La Tinh, quả thật trình độ sử học của tác giả có vấn đề, cần học hỏi.
Và nếu tác giả chọn năm 2010, kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long để hiến tặng nhà nước Việt Nam bức tượng Đắc Lộ, đó là một sự sỉ nhục dân tộc Việt và xem thường nhà nước Việt Nam, ngành khoa học lịch sử Việt Nam.
Kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long, mọi người con dân đất Việt thể hiện sự tôn kính và ủng hộ bằng cánh hoa, nén nhang cũng là tấm lòng đối với tổ tiên tiền bối. Nếu tượng Đắc Lộ đúc bằng vàng khối mà dâng tặng vào dịp nầy cũng được xem là sự quái gở thế kỷ, chẳng khác nào kỷ niệm sinh nhật Hồ Chí Minh lại đem tặng quả bom hay con khỉ, đó là một phạm thượng không thể chấp nhận.
Sự phản hồi của nhiều người đã nói lên niềm phẩn uất trước thái độ khiếm nhã của Phạm văn Hạng, hãy chờ xem sự quyết định của UBND TP Hà Nội và ngành khoa học lịch sử Việt Nam.
MINH MẪN01/8/09Pas seulement vinashine et vinaline mais ce nom de domaine officieusement national (vina) même qui est devenu synonyme de corruption, d’inefficacité et de malhonnêteté…
-
AuteurMessages
